Mộc Dao nghe những lời này, một trái tim không ngừng không ngừng chìm xuống. Nàng nhìn mấy người trước mặt, ngoại trừ nam tu tên là Mộ ca ca ở đối diện này, tu vi của mấy người Dương Tư Đồng đều không cao bằng nàng. Thế nhưng cho dù như vậy, nàng muốn đ.á.nh thắng bốn người này cũng có chút khó khăn.
Một mình nàng đối chiến với nam tu Mộ ca ca này thì không thành vấn đề, nhưng cộng thêm mấy người Dương Tư Đồng thì có chút khó khăn rồi. Mấy người Dương Tư Đồng tuy rằng tu vi không cao bằng nàng, nhưng rốt cuộc cũng là Kim Đan, thực lực tự nhiên sẽ không kém đi đâu được.
Mấy người Dương Tư Đồng ở đối diện nhìn nàng giống như nhìn một con cừu non chờ làm thịt vậy, ánh mắt như thế khiến nàng cảm thấy rất không thoải mái.
Ngay lúc Mộc Dao đang nghĩ cách trốn khỏi nơi này.
Dương Tư Đồng ở đối diện nhìn thấy sắc mặt Mộc Dao trấn định, tịnh không hề cảm thấy căng thẳng hay hoảng loạn, trong lòng lập tức dâng lên một cỗ nghẹn khuất. Lại nhìn tu vi của đối phương, vậy mà đã đạt đến Kim Đan hậu kỳ.
Lần này trong lòng Dương Tư Đồng càng thêm không thoải mái. Tiện nhân này lần trước nàng ta nhìn rõ ràng mới chỉ là Kim Đan sơ kỳ đỉnh phong, mới bao lâu, tu vi vậy mà đã đột phá đến Kim Đan hậu kỳ. Thật không biết tiện nhân này đã ăn thứ gì, tu vi tăng lên vậy mà còn nhanh hơn cả nàng ta.
Nhất định là Nam Cung ca ca đã cho ả không ít đồ tốt, nếu không dựa vào một thứ nữ của tu chân gia tộc bậc trung như ả, trong tình huống tài nguyên tu luyện có hạn, tu vi làm sao có thể tăng nhanh như vậy?
Nàng ta biết ngay tiện nhân này câu dẫn Nam Cung ca ca là không có ý tốt gì mà, cùng một giuộc với đám tiện nữ nhân ham hư vinh bám víu quyền quý. Không được, ngày nào đó nàng ta nhất định phải xé rách bộ mặt thật của tiện nữ nhân này, để Nam Cung ca ca nhìn cho rõ tiện nữ nhân này là cái đức hạnh gì.
Lúc này Dương Tư Đồng hoàn toàn quên mất chuyện người ta còn có một Sư tôn Luyện Hư. Trong mắt Dương Tư Đồng, tất cả những nữ nhân tiếp cận Nam Cung ca ca đều không phải là thứ tốt đẹp gì, đều là một đám tiện nữ nhân thiển cận.
Thực ra cũng khó trách Dương Tư Đồng lại nghĩ như vậy. Bình thường bên cạnh nàng ta luôn vây quanh không ít kẻ vuốt mông ngựa, những kẻ này đâu phải thật lòng thích nàng ta, vì cái gì chứ, chẳng qua là vì tài nguyên tu luyện mà thôi. Nam Cung Vũ gia thế hiển hách, bản thân lại cực kỳ ưu tú, tự nhiên sẽ thu hút một đám ong bướm cuồng si lao vào như thiêu thân.
Cũng may Mộc Dao không biết suy nghĩ trong lòng Dương Tư Đồng, nếu không thật sự sẽ nhịn không được mà nhả rãnh một câu: Thánh tự bổ não quả thật rất cường đại.
Dương Tư Đồng nghĩ đến bộ dạng trấn định có chỗ dựa mà không sợ của đối phương, trong lòng hừ lạnh: Thảo nào đối mặt với sự bao vây của các nàng mà không sợ, hóa ra là ỷ vào thực lực không tồi, có chỗ dựa mà không sợ a. Đáng tiếc Kim Đan hậu kỳ thì đã sao, nàng ta tuy rằng mới Kim Đan sơ kỳ, đ.á.nh không lại ả, nhưng Mộ ca ca lại là Kim Đan đại viên mãn, muốn đối phó với nữ nhân này chẳng phải là chuyện nhỏ sao?
Ánh mắt ác độc của Dương Tư Đồng đ.á.nh giá Mộc Dao vài lần, không nói hai lời liền tiến lên muốn tát Mộc Dao một cái. Đáng tiếc cái tát khi chỉ còn cách mặt Mộc Dao chừng một tấc, đã bị nàng dùng sức bóp chặt lấy cổ tay.
Đôi môi mỏng nhẹ nhàng nhả ra vài chữ: “Đừng chọc ta, không muốn chết thì mau cút ngay cho ta, nếu không ta sẽ khiến ngươi hối hận vì đã đến thế giới này.”
Mộc Dao nói xong liền hơi dùng sức bóp chặt bàn tay, bóp đến mức cổ tay Dương Tư Đồng đau điếng. Dương Tư Đồng cảm nhận được sự đau đớn truyền đến từ cổ tay, một trận đau thấu tim dọc theo cổ tay lan tràn khắp toàn thân.
Không biết là vì đau hay là bị lời nói của Mộc Dao chọc tức, sắc mặt Dương Tư Đồng một trận vặn vẹo, toàn thân run rẩy không ngừng, nghiến răng nghiến lợi từ kẽ răng bật ra vài chữ: “Rất tốt, ngươi đã thành công chọc giận bổn tiểu thư. Vốn dĩ ta còn muốn chừa cho ngươi một kiểu chết thể diện, nay xem ra, ngươi không cần nữa rồi.”
“Muốn ta chết? Cứ việc phóng ngựa qua đây! Đừng tưởng rằng có gia tộc làm hậu thuẫn là có thể muốn làm gì thì làm. Nếu ngươi không thể mang lại lợi ích cho gia tộc, e rằng sẽ lập tức trở thành một quân cờ phế thải, đến lúc đó những kẻ vây quanh ngươi này tất thảy đều sẽ rời bỏ ngươi mà đi.”
💬 Bình luận chương