Trước kia bất luận nàng ta muốn cái gì, tên ngốc này chưa từng cự tuyệt. Hôm nay cũng không biết bị làm sao, lại không cho nữa, thật sự là vô lý.
Mộc Dao không để ý đến sắc mặt biến đổi liên tục của Trần Mộng Thư. Khi Trần Mộng Thư muốn nói gì đó, nàng đã bước nhanh rời đi.
Nàng không cần nghĩ cũng biết Trần Mộng Thư sẽ diễn bài khổ nhục kế. Mộc Dao cũng lười ứng phó với nàng ta, vẫn là chuồn đi thì hơn.
Trần Mộng Thư nhìn bóng lưng Mộc Dao rời đi, lộ ra một tia ghen ghét. Đâu còn dáng vẻ thân mật khăng khít như ngày thường. Nếu không phải thấy nàng thân gia phong phú, nàng ta mới lười để ý đến tên ngốc này. Hiện tại lại không cho nàng ta đồ nữa, thật là giỏi lắm. Lâm Mộc Dao, ngươi cứ đợi đấy cho ta. Sẽ có một ngày ta đem tất cả những kẻ gọi là t.ử đệ của tu chân gia tộc các ngươi giẫm dưới chân.
Bên kia, Mộc Dao cất bước đi lên đài tỷ thí số 58. Đối thủ của nàng là một gã nam tu Luyện Khí tầng mười hai đỉnh phong. Tướng mạo thô kệch, dáng người khá cao. Thấy Mộc Dao lên đài xong, lật tay một cái, một thanh pháp khí trường kiếm xuất hiện trong tay hắn. Lúc hỗn chiến vòng trước, hắn đã từng thấy Mộc Dao đấu pháp, cho nên không dám có bất kỳ ý khinh thị nào. Hắn mang vẻ mặt nghiêm túc gật đầu nói: “Hứa Dật Thông, thỉnh.”
Mộc Dao cũng khẽ gật đầu, sau đó lên tiếng nói: “Lâm Mộc Dao, thỉnh.”
Lời vừa dứt, đối phương liền giơ đao chém tới. Mộc Dao vừa nhìn thế khởi thủ của đối phương, liền biết đối phương sử dụng chính là Âm Dương Luân Hồi Kiếm Pháp.
Bộ kiếm pháp này một cương một nhu, một âm một dương, có thể nói là một bộ kiếm pháp công thủ toàn diện. Uy lực của bộ kiếm pháp này tuy không tồi, nhưng lại cực kỳ tiêu hao linh lực. Thời gian kéo dài, tu sĩ tu vi không cao căn bản không chịu nổi.
Mộc Dao khẽ lật tay, Huyền Quy Thuẫn nháy mắt xuất hiện trong tay. Cổ tay xoay chuyển, nháy mắt cản lại công kích của đối phương.
Hai tay niệm quyết, nháy mắt hai đạo kinh cức từ trong tay áo phóng ra, lập tức quấn lấy hai chân của đối phương. Mộc Dao lăn một vòng tại chỗ, kinh cức quấn lấy hai chân đối phương nháy mắt siết chặt.
Mộc Dao hai tay nhanh ch.óng bấm một cái pháp quyết. Kinh cức quấn lấy hai chân đối phương nháy mắt sinh ra từng hàng gai nhọn, đ.â.m vào da thịt Hứa Dật Thông.
Phản ứng của Hứa Dật Thông cũng rất nhanh. Khi kinh cức đ.â.m vào da thịt hai chân, hắn thuận tay vung một đường kiếm hoa, kinh cức nháy mắt đứt đoạn từng khúc.
Mộc Dao thừa dịp khoảng trống này, nhanh ch.óng đ.á.nh ra một đạo Thanh Liên Diễm. Ngọn lửa của Thanh Liên Diễm so với ngọn lửa bình thường nóng rực và bá đạo hơn nhiều.
Hứa Dật Thông có thể cảm giác được sự nguy hiểm của Thanh Liên Diễm, không dám đón đỡ, chỉ né tránh khắp nơi. Hứa Dật Thông bị ngọn lửa hoa sen màu xanh ép lui đến sát rìa lôi đài.
Ánh mắt Mộc Dao khẽ lóe lên. Hai tay không ngừng biến ảo, nhanh ch.óng từ dưới lòng đất phóng ra hai đạo dây leo. Thừa dịp Hứa Dật Thông đang né tránh, nháy mắt quất Hứa Dật Thông văng xuống lôi đài.
“Lôi đài số 58, số 2371 Lâm Mộc Dao thắng.” Kim Đan trọng tài gân cổ lên cao giọng hô.
Trên ghế quan chiến.
“Quân huynh, huynh nói xem uy lực pháp thuật mà tiểu cô nương ở đài số 58 vừa thi triển thế nào?”
Nam t.ử bạch y trích tiên ngồi ở vị trí phía trước nhất trên đài quan chiến, đột nhiên mở miệng hỏi nam t.ử mặc hắc y bên cạnh.
“Uy lực rất không tồi. Nếu ta nhìn không lầm, cô nương này sử dụng hẳn là một môn thượng cổ pháp thuật, hơn nữa phẩm giai hẳn là rất cao.”
Nam t.ử hắc y dừng một chút, bày tỏ một phen cái nhìn của mình.
💬 Bình luận chương