Trời còn chưa sáng, Giản Dao nằm trong sô pha ở phòng nghỉ cục cảnh sát, bỗng nhiên bừng tỉnh. Trong phòng u ám, chỉ bật một ngọn đèn bàn. Cô ngây người trong chốc lát, quay đầu nhìn, Bạc Cận Ngôn dựa vào một chiếc ghế sô pha khác, đang ngủ say. Cô khẽ khàng đứng lên, đi rửa mặt, khi quay về vẫn thấy anh không nhúc nhích, cho dù nằm trên sô pha chật hẹp thì dáng ngủ vẫn rất ngay ngắn. Chân dài nên duỗi hết ra ngoài chăn. Giản Dao nở nụ cười, đi qua, chỉnh lại chăn, đắp chân cho anh. “Đúng là một người vợ…” Có người thấp giọng nói thầm. Giản Dao khẽ hỏi: “Tỉnh rồi?” Anh vươn tay ra, kéo cô vào trong lòng, ôm cô cùng nằm trên sô pha. “Chật quá đi.” Cô nói. “Theo lý thuyết sẽ không chật được.” Anh nói, “Bởi vì em nằm trên người anh. Chúng ta chồng lên nhau, luôn là như vậy.”
Giản Dao nở nụ cười: “Hừ.”
Anh cũng cười, vùi mặt vào trong tóc cô, dường như rất mệt không muốn cử động. Cô quay mặt sang, chìa tay xoa mặt anh, ngón tay khẽ lướt qua mặt, đầu ngón tay chạm vào lông mày anh, còn có cả lông mi, dường như đam mê và yêu thương càng tăng thêm cho người đàn ông trong lòng này. Anh không nhúc nhích, giống như không phát hiện, giống như đang hưởng thụ, một lát sau mới bắt lấy ngón tay cô, khẽ hôn. “Anh yêu em.” Anh nói, giọng nói dịu dàng khàn khàn. “Em yêu anh.” Cô cúi đầu dụi vào ngực anh. “Cốc cốc cốc…” Có người gõ cửa. Anh kéo cô đứng lên, chỉnh lại quần áo một chút, sau đó đi rửa mặt, cô đi mở cửa. Nửa đêm nửa hôm, trong văn phòng chỉ bật một ngọn đèn mờ. Vẻ mặt An Nham nghiêm trọng đứng bên ngoài: “Tưởng Học Nhiễm chết rồi.”
Giản Dao chấn động. Lúc này Bạc Cận Ngôn đã đi tới phía sau cô, khuôn mặt lạnh lùng: “Không phải đã phái người đến bảo vệ sao?” An Nham đáp: “Hung thủ có chìa khóa, mở cửa vào nhà Tưởng Học Nhiễm, máy không Phương Thanh chắc chắn cứu kịp cậu ta, bắt được hung thủ. Qua kiểm tra, trước đó khi cảnh sát kiểm tra nhà Tưởng Học Nhiễm vẫn chưa phát hiện bộ quần áo phụ nữ bằng lụa trắng trên người cậu ta. Cho nên quần áo, tóc giả, dao đều là hung thủ mang đến. Sau khi vào phòng ngủ, hắn thay đổi quần áo, trang điểm, đội tóc giả cho Tưởng Học Nhiễm. Từ một chàng trai nhã nhặn gầy gò biến thành bộ dáng nam giả nữ. Cuối cùng một nhát dao g**t ch*t Tưởng Học Nhiễm, để cho cậu ta vĩnh viễn chết đi trong bộ dáng này. Đám người Phương Thanh nghe được tiếng hét thảm thiết trong máy nói trước đó từng chứng kiến vẻ đẹp của những cosplayer khác khiến mắt người ta sáng rực, thì khí chất và mỹ mạo của Kha Thiển đủ khiến người ta im lặng không chớp mắt. “Bàng Bàng nói, trong cuộc thi cosplay đó, cô ấy đứng thứ nhất, Kha Thiển đứng thứ hai.” An Nham bổ sung. Bạc Cận Ngôn và Giản Dao không để ý, Phương Thanh liếc cậu ta. “Không có tài liệu sau khi tốt nghiệp.” Giản Dao nói, “Cậu ta đi làm ở đâu, làm việc gì? Tại sao rời khỏi nhóm. Hiện tại vì sao lại trở về?” An Nham lắc đầu: “Cố Bàng Bàng cũng không nghe được tin tức gì về cậu ta. Nói là hơn nửa năm trước cậu ta đã biến mất.”
“Đã đến lúc mời hai người kia quay lại trò chuyện rồi.” Bạc Cận Ngôn thản nhiên nói, “Nhóm này rốt cuộc cất giấu bí mật gì.”
Bên trong phòng thẩm vấn. Biết được tin Tưởng Học Nhiễm chết, sắc mặt Hứa Sênh càng thêm trắng bệch. “Ai giết cậu ta?” Cuối cùng cô nàng cũng đã hơi kích động, “Cậu ta chết như thế nào? Văn Hiểu Hoa? Là Văn Hiểu Hoa sao? Chính là cậu ta… Sao có thể là cậu ta…”
Cô nàng lẩm bẩm, Phương Thanh đưa hiện trường ảnh chụp Tưởng Học Nhiễm tử vong đến trước mặt cô nàng.
💬 Bình luận chương