Bộ tóc của vị tướng lĩnh Bắc Cương này rất dài, tết thành vô số những sợi nhỏ buộc sau đầu, mặt đầy râu che hết nửa khuôn mặt.
Tai phải của hắn xỏ ba lỗ, mỗi lỗ tai đeo một chiếc khuyên làm từ ba chiếc xương người. Trong tay cầm một cái rìu dài nặng, giọng nói như tiếng chuông lớn, cách một khoảng xa vẫn nghe thấy rõ.
Tướng lĩnh Bắc Cương dùng đôi mắt hổ nhìn chằm chằm người đang đứng ra khỏi hàng, hắn nhíu mày.
"Phi! ...Đàn ông Trung Nguyên đều là đám phế vật cả ư, sao lại phái một tên yếu đuối như phụ nữ đến?" Tướng lĩnh Bắc Cương cười chế giueexu khinh thường: "Thân thể tên nhóc nhà ngươi gầy như khúc gỗ, chân còn không to bằng tay của ông đây. Nhìn dáng vẻ này của ngươi chỉ sợ đến vợ ngươi, ngươi cũng chẳng thỏa mãn được, lên giường một lúc là nhũn chân rồi? Ha ha ha... Nếu như không thỏa mãn được thì ông đây giúp ngươi."
Khương Bồng Cơ tươi cười nói: "Tiểu Bạch, chậm một chút..." So với Tiểu Bạch dạt dào ý chí chiến đấu thì người làm chủ nhân là cô lại lười biếng, thoải mái giống như ngựa được thả cương vậy.
Tướng lĩnh Bắc Cương thấy vậy thì tức giận máu dồn lên tận não. Cái tên nhãi nhép Trung Nguyên gầy còm này dám khinh thường hắn đến mức đó ư?
Tức giận trào dâng trong lòng, sức lực trong tay hắn lại tăng thêm mấy phần.
Keng...
Rìu và đao va chạm vào nhau phát ra tiếng kêu chói tai.
Hắn vốn tưởng rằng có thể dùng sức lực cực mạnh của mình đánh bay Khương Bồng Cơ khỏi ngựa, nhưng không ngờ người ta căn bản không thuộc vào phạm vi người bình thường.
Tiểu Bạch cảm thấy sức nặng trên lưng tăng lên, nó hí cao một tiếng, mũi phì phì thở ra khí nóng.
Khương Bồng Cơ cười nói: "Trời ơi, chút sức lực nhẹ tựa lông hồng như vậy đừng nói là không thỏa mãn được phụ nữ, chỉ sợ đến đám đàn ông cũng phải chê." Vừa đánh nhau vừa nói mấy lời rác rưởi, Khương Bồng Cơ nhận mình xếp thứ hai thì không ai dám nhận mình xếp nhất.
"Chớ ngông cuồng..."
Một cái vung rìu, sức lực càng mạnh càng nặng hơn khiến lòng hắn trầm xuống, thậm chí ngón cái và ngón trỏ cũng tê dại.
Khương Bồng Cơ cưỡi Tiểu Bạch lùi lại một bước, tướng lĩnh Bắc Cương liền thừa dịp đuổi theo.
Chiếc rìu trong tay hắn cồng kềnh, ít nhất cũng phải mười lăm hai mươi cân nhưng đối với hắn lại chỉ nhẹ như lông hồng mà thôi. Nếu là trước đây ai dám đấu sức chính diện với hắn, chỉ cần một rìu vung xuống, cho dù ngươi chịu được thì chiến mã dưới thân cũng không chịu được.
Khương Bồng Cơ vẫn điêu luyện như cũ, hai người đánh nhau không ngừng, gần như không phân được cao thấp.
Người ngoài nghề xem náo nhiệt, người trong nghề xem cách thức.
Khán giả kênh livestream biết Khương Bồng Cơ đang trêu đùa người ta, nhưng nhìn hai người giao phong kịch liệt, bọn họ vẫn đổ mồ hôi lạnh thay cho Khương Bồng Cơ.
"Ngựa của tên đó sắp không chịu được nữa rồi..."
Nhãn lực của Phù Vọng rất tốt, nhìn kĩ một lúc liền phát hiện ra.
Đúng như lời của Phù Vọng, chiến mã dưới thân tướng lĩnh Bắc Cương đã bắt đầu mệt mỏi, hai chân trước run rẩy không ngừng, có vẻ sắp không chịu nổi gánh nặng nữa.
Khương Bồng Cơ thấy tình hình như vậy liền đổi tư thế từ phòng ngự thành tấn công, ép tướng lĩnh Bắc Cương phải đối phó một cách mệt mỏi.
Quỷ mới biết người này ăn cái gì mà lớn lên, sức lực lại khỏe như vậy. Mỗi lần đón một chiều, hắn lại cảm thấy cánh tay chấn động, vị trí giữa ngón trỏ và ngón cái đã bắt đầu lấm tấm vết máu.
"Tiểu Bạch!"
Khương Bồng Cơ đột nhiên không đầu không đuôi hét một câu, Tiểu Bạch bỗng nhiên xông đến trước chiến mã của đối phương, không hề sợ hãi mà hất vó
Không ổn!
Chiến mã dưới người tướng lĩnh Bắc Cương sợ hãi lui về sau, căn bản không có thời gian để ý đến mệnh lệnh của chủ nhân.
Tiểu Bạch thuận thế hất vó một cái khiến đối phương và ngựa nghiêng hẳn sang một bên.
Khương Bồng Cơ cười để lộ hàm răng trắng, trường đao rạch một đường trắng xóa lạnh lẽo trong không trung...
Phập...
Trường đao chém vào cổ của tướng lĩnh nhẹ nhàng như dao cắt đậu phụ. Chiến mã mất khống chế hí lên một tiếng rồi đổ rạp xuống.
Hai thi thể đổ xuống mặt đất phát ra tiếng "ầm" nặng nề.
Đôi mắt ngập tràn sự kinh hãi, chỉ sau vài hơi thở đã mất đi thần thái.
Khương Bồng Cơ vác đao lên vai, tay chỉ về phía Bắc Cương.
"Tiếp đi..."
💬 Bình luận chương