Sự việc giữa Nhiếp Tuân và Mạnh Hằng được giải quyết thuận lợi. Thế nhưng thật sự đã ổn hay chưa thì chỉ những người trong cuộc mới hiểu rõ.
Hoàng Tung vẫn còn vô vàn khúc mắc.
Ai sai khiến Nhiếp Tuân che đậy việc này?
Mặc dù Hoàng Tung không thể hiện rõ ràng nhưng Nhiếp Tuân cũng là người tinh ý, trong lòng ít nhiều hơi đau khổ.
Thấy Mạnh Hằng thường xuyên đến nhà, Nhiếp Tuân càng cảm thấy tâm tư hỗn loạn.
Hắn có lời này, không biết có nên nói hay không!
"Huynh không sợ Liễu Hi sinh nghi sao?"Nhiếp Tuân cuối cùng không nhịn được, hỏi một câuthăm dò.
"Nếu Hằng và đệ hời hợt xa cách, chủ công mới sinhnghi. Quan hệ giữa ta và đệ trong sáng rõ ràng, khôngcần phải giấu giếm, ngược lại càng khiến người ta lờira tiếng vào."
Mạnh Hằng nở nụ cười gượng gạo, dường như có nỗikhổ trong lòng.
Theo lẽ thường, anh em ruột khó khăn lắm mới nhậnđược nhau đương nhiên sẽ càng phải gắn bó vớinhau, làm gì có chuyện giữ mình không qua lại đếngià chứ?
Lúc trước còn chưa nhận nhau, quan hệ giữa haingười vốn đã không tệ, bây giờ lại phát hiện mối liênhệ máu mủ, không lý nào lại xa cách hơn.
Đối với câu trả lời như vậy, Nhiếp Tuân không còn gìđể nói thêm nữa.
Mạnh Hằng chính là kẹo mè sửng chủ động làm thân,trước đây không thể hất ra, bây giờ nếu bỏ ra thì taysẽ dính đường.
Giờ đây, điều khiến cho người ta đau đầu nhất khôngphải chuyện tình cảm cá nhân mà là động tĩnh ở bênngoài ải Trạm Giang và ải Úc Môn.
Sau khi Mạnh phủ bị kê biên và tịch thu tài sản, vănkiện thư tín giữa Mạnh Trạm và Nhiếp thị TrungChiếu, Dịch thị Bắc Uyên cũng lộ ra.
Không chỉ Mạnhthị lại một lần nữa bị đẩy vào nơi đầu sóng ngọn gió,tình thế nghiêm trọng nơi biên giới cũng được trìnhlên Khương Bồng Cơ và Hoàng Tung...
Nếu haingười ngửa bài với nhau lúc này, kẻ khác sẽ ngư ôngđắc lợi. Hai bên tốt nhất là tiếp tục kết thành đồngminh, giúp đỡ lẫn nhau. Như vậy mới có thể khiếnNhiếp thị Trung Chiếu và Dịch thị Bắc Uyên khôngdám manh động.
Khi Phong Giác mang theo ý của Hoàng Tung đến hỏithăm Khương Bồng Cơ, cô không nổi giận, người xem livestream lại nổi giận trước.
[Tùy Qua]: lại chohai người ám ảnh quá sâu, không trách được bọn họnghĩ nhiều.
"Đúng rồi, phía Thành Doãn... Hắn vẫn còn thân cậnvới Mạnh Hằng sao?"
Phong Giác nói: "Hai người là quân tử kết giao. Chủcông cũng không thể chỉ nghe phía Nguyên Tín màphá hỏng cục diện hài hòa của văn võ dưới trướng."
Không biết vì sao Nguyên Tín, cả ngày nhìn chằmchằm Nhiếp Tuân không rời.
Người trung thành hơn nữa cũng không thể chịuđược sự nghi ngờ như vậy. Nguyên Tín càng làm thếcàng đẩy Nhiếp Tuân ra xa.
Nghĩ đến đây, Phong Giác hơi oán giận Nguyên Tín.Đường đường là một võ tướng lại không nghĩ đếnchuyện giết giặc tận trung, cả ngày chỉ để ý nhữngchuyện nhỏ nhặt, tầm nhìn hạn hẹp.
Hoàng Tung ậm ờ đáp một tiếng nhưng có nghe lọttai hay không thì chỉ mình anh ta mới rõ.
Trước khi thân phận của Nhiếp Tuân bị vạch trần,Hoàng Tung tất nhiên là tin hắn. Mặc dù Nguyên Tíncó lắm chuyện ra sao, anh ta cũng không bao giờ daođộng.
Từ khi biết Nhiếp Tuân cố tình che giấu, Hoàng Tungliền có nhiều khúc mắc. Những khúc mắc này thật sựrất nhỏ nhưng giống như hạt giống nghi ngờ, mạnhmẽ cắm rễ trong lòng anh ta.
Nguyên Tín lại thườngđâm chọt, mách lẻo, hạt giống đó càng được nuôidưỡng nảy mầm tươi tốt, đến một ngày có thể vươnthành cây đại thụ cao chọc trời.
Nhìn thấy Nhiếp Tuân càng ngày càng lún vào cái hốsâu một đi không trở lại, Vệ Từ lại càng tiếc thươngcho Dương Tư.Hai người có mối quan hệ thế nào?
Dương Tư kiếp trước bị chủ công ly gián từng chút từng chút một, sau này cùng đường bí lối mới đượcchủ công chiêu mộ.
"Nói đến Tĩnh Dung, phía huynh ấy cũng sắp có tintốt truyền đến rồi chứ?"
Khương Bồng Cơ chờ ở quận Mạnh một thời gian rồiNơi này có tốt hơn nữa thì cũng là địa bàn của HoàngTung. Hệ số nguy hiểm thì không cần phải nóiCô không chịu chuyển ổ là vì yểm trợ cho Dương Tưvà Điển Dần.
Thời viễn cổ, tin tức truyền đi rất chậm. Cho dù là tinkhẩn cấp tám trăm dặm thì cũng phải mất mộtkhoảng thời gian nhất định.Kham Châu và Thương Châu bị ngăn cách bởi sôngTùng chảy xiết, chỉ cần sớm thắt chặt con đường giaothông này thì tin tức còn lâu mới truyền đến.
Đợi đến khi Hoàng Tung nhận được tin tức Dương Tưvà Điển Dần mang binh đóng quân ở Kham Châu thìthế cuộc cơ bản đã được quyết định.Cô ngược lại muốn nhìn xem, ai mới là người phảingậm bồ hòn làm ngọt!
Mạnh Trạm vì mở đường cho Hoàng Tung mà phải nhận tội danh giết vua. Cuối cùng, người nhận đượcthành quả lại là Khương Bồng Cơ!
Vệ Từ bình tĩnh nói: "Tính toán thời gian, có lẽ cũngsắp đến rồi."
Khương Bồng Cơ nhấp một ngụm trà thơm, cười nhưcon hồ ly.
"Tĩnh Dung sẽ không để ta thất vọng".
Vệ Từ đứng bên cạnh, cảm xúc lẫn lộn.Kiếp trước hay kiếp này, Dương Tư đều không thoátkhỏi tay chủ công, có thể thấy là duyên phận trờiđịnh.
"Thời gian quá gấp gáp..." Vệ Từ không thể không nói đỡ cho Dương Tư mộtcâu.
Nếu Dương Tư không đạt được mục tiêu như mongđợi, hy vọng Khương Bồng Cơ có thể xử lý khoanhồng.Suy cho cùng, Dương Tư đã đáng thương lắm rồi.
Bỗng dưng bị Khương Bồng Cơ bắt đi đày ở quận Hứa mấy năm. Quanh năm suốt tháng phải đọ sứcvới Hàn Úc đã thành tinh dưới trướng Hứa Bùi. Bâygiờ lại phải mang binh lính từ nghìn dặm xa xôi gấprút tới tiếp viện cho Kham Châu.
Không chỉ cần tốcđộ nhanh chóng mà còn phải im hơi lặng tiếng đểtránh tin tức bên này truyền đến tai Hoàng Tung... Kiếp này của gã sống cũng không dễ dàng.
Nhưng không thể ngờ được, tin tức của Dương Tưcòn chưa truyền đến thì sứ giả Nhiếp thị Trung Chiếuđã tới trước rồi.
"Thật may, sứ giả Dịch thị ở Bắc Uyên vẫn còn đangtrên đường. Nếu không hai nhà chạm mặt nhau thìchẳng khác gì cuộc chiến đẫm máu."
Mạnh Trạm chết giẫm, Thương Châu chỉ có một màlại dâng cho hai lão đại, quay đầu còn tặng cho ngườithứ ba.Nếu hai nhà biết được chân tướng lại chẳng tăng xôngà.
💬 Bình luận chương