Con người thời viễn cổ, có chút cứng nhắc khiến người ta thấy ghét, có chút đơn thuần khiến người ta thương tiếc, nhưng cũng lại cố chấp khiến người ta bó tay.
Sau khi Khương Bồng Cơ thay đổi tâm tính, trái lại bắt đầu hưởng thụ những thứ ấy.
"Chủ công, có cần phái người Streamer và Từ mỹ nhân kết hôn mà không phát livestream thì tụi này sẽ trèo qua dây mạng mà chém bọn họ!
[Trái Tim Vui Vẻ]: Đợi Streamer luộc chín con ếch Từ mỹ nhân bằng đồng này ư? Ông đang đùa tui chắc?
[Sân Gia]: Đợi cháu trai của cục cưng nói với cục cưng rằng Streamer siêu hot từ mấy chục năm trước cuối cùng đã kết hôn sao? *Biểu cảm khuôn mặt thờ ơ*
Bên này, Khương Bồng Cơ và Vệ Từ liên thủ ngược đãi hội cún độc thân.
Bên kia, Tần Cung trở mình như cá rô rán, trằn trọc khó ngủ, nội tâm đấu tranh mãnh liệt.
Một mặt là sự trung thành đối với chủ công, mặt khác lại nghĩ đến những ủy thác, kỳ vọng mà chủ công dành cho hắn. Nhất thời, hai luồng suy nghĩ đó quấn chặt vào nhau, khó mà phân tách ra được.
Giày vò như vậy, ngày dài tựa năm. Đến khi phía chân trời xuất hiện một vầng trắng bàng bạc, Tần Cung mới xuất hiện trước mặt Khương Bồng Cơ với đôi mắt thâm quầng ảm đạm.
"Tần Cung, ngươi đã suy nghĩ cả một đêm, giờ có quyết định chưa?"
Khương Bồng Cơ mặc quần áo trắng thuần khiết, gương mặt tự nhiên, không trang điểm càng thêm vẻ phóng khoáng.
Cho dù Khương Bồng Cơ chỉ mặc quần áo của phụ nữ nhưng ngay khi Tần Cung nhìn thấy cô, đã cảm thấy trên người cô có một loại lực uy h**p vô hình. Đây chính là uy thế của người đứng lâu trên vị trí cao mới có thể có được.
Hai gò má Tần Cung trắng bệch, hoàn toàn không có huyết sắc. Giống như vừa trải qua một phen chật vật với nội tâm giằng xé, hắn chợt cúi người xuống chào.
"Tiểu tướng Tần Cung ra mắt tân chủ."
Khương Bồng Cơ nở nụ cười không hề bất ngờ. Lựa chọn của Tần Cung nằm trong dự đoán của cô.
Hứa Phỉ diễn xong rồi, tiếp theo nên đến lượt cô ra sân.
"Giữa Hứa Phỉ và ta có tình đồng minh, năm đó cũng được xem là đồng đội. Hôm nay, hắn ta thân lâm vào cảnh ngục tù, được bữa sớm lo bữa tối. Ta thấy vậy cũng không đành lòng."
Khương Bồng Cơ dứt lời, trên nét mặt Tần Cung dần dần hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết.
Cô làm như không thấy điều đó, lại nói tiếp: "Hứa Phỉ dùng máu của mình viết thư, từng chữ đều nhuốm máu, không ai nhìn thấy mà không xúc động. Niệm tình năm đó, ta không thể thấy chết mà không cứu. Tần Cung nghe lệnh..."
Tần Cung làm động tác nhận lệnh: "Mạt tướng Tần Cung xin nghe lệnh!"
"Điều mười nghìn binh mã, mau chóng đến quận Hỗ."
Tần Cung mừng rỡ không nói nên lời. Hai bàn tay ôm quyền run cầm cập.
"Mạt tướng xin tuân lệnh!"
Cuối cùng, Khương Bồng Cơ thở dài bổ sung thêm một câu: "Phụng Kính, không phải ta không muốn điều động thêm nhiều binh lực nhưng thật sự cuộc chiến ở Bắc Cương năm ngoái và chiến dịch ở Thương Châu năm nay đã tổn thất quá nhiều. Hiện giờ, người ngựa đều mệt mỏi, kho lương thực dự trữ cũng không còn nhiều. Nếu không ta chắc chắn sẽ..."
Nói đến đây, Khương Bồng Cơ bỗng nhiên ngừng lại, nhíu mày, dường như cô vô cùng khó xử.
Tần Cung không dễ gì mới bình ổn được tâm trạng, lúc này không nhịn được, mắt lại đỏ hoe.
"Mười nghìn binh mã đã đủ rồi, mạt tướng xin cảm tạ ân đức của chủ công."
Sau khi Tần Cung lui xuống, Khương Bồng Cơ liền bị hấp dẫn bởi một dòng bình luận ở kênh livestream.
[Con Số Ăn Chay]: Hai vua màn ảnh liên thủ với nhau, đứa bé đáng yêu này cơ bản không phải là đối thủ...
Hứa Phỉ dùng chiến thuật tâm lý, Khương Bồng Cơ lại giở trò lưu manh, hai người cùng làm một cuộc đổi chác, Tần Cung quả thực không hề có đường tránh nào.
[Chồng Bạch Phi Phi của ta]: Trực tiếp giao mười nghìn binh mã cho cậu ta sao? Tướng lĩnh vừa mới tới không phải chịu chút thử thách nào sao?
Khán giả tuy đồng cảm với Tần Cung nhưng bọn họ vẫn kiên quyết đứng về phe của Streamer. Tất cả đều lấy lợi ích của Khương Bồng Cơ làm xuất phát điểm.
Khương Bồng Cơ đương nhiên cũng không thể liều lĩnh như vậy, tuy Tần Cung là thống soái nhưng Khương Bồng Cơ vẫn phái người theo hắn. Dương Tư làm quân sư, Trình Viễn làm giám quân. Hai người cùng phụ tá cho Tần Cung.
Dương Tư khó khăn lắm mới có chút thời gian rảnh rỗi: "..."
Vẫn chưa xong phải không?
Trình Viễn lại vô cùng xúc động, phấn khởi. Cuối cùng cậu không cần phải ở lại hậu phương xử lý chính vụ hay giúp đỡ phụ thân biên sách nữa rồi.
Trình Viễn là con trai của Trình Thừa. Cậu sinh ra trong một gia đình trí thức nhưng trái tim luôn mang khát khao được chinh chiến sa trường.
Nhận được mệnh lệnh, Trình Thừa liền gọi ngay đứa con trai thứ hai tới dạy bảo cẩn thận. Lý luận và kiến thức của Trình Viễn rất phong phú nhưng lại không có kinh nghiệm thực chiến, nhất định phải để cậu theo Dương Tư học hỏi và thỉnh giáo nhiều hơn.
Đối mặt với những lời chỉ dạy ân cần của cha già, Trình Viễn dĩ nhiên là vâng dạ đồng ý.
"Khác một chút là, huynh trưởng của con bây giờ giữ chức ở dưới trướng Hứa Bùi..."
Nhắc đến điều này, Trình Thừa lại cảm thấy đau đầu.
💬 Bình luận chương