"Vô lý... thật sự quá vô lý... theo lý thuyết Hàn Úc đáng lẽ phải động thủ rồi, vì sao vẫn chưa hề có tin tức gì chứ?"
Nếu không phải Dương Tư cực kỳ tự tin thì e là gã đã nghi ngờ phán đoán của bản thân rồi.
Kỳ Quan Nhượng quạt phành phạch chiếc quạt lông để xua tan khí nóng quanh mình.
"Hàn Úc chẳng phải hạng tốt lành gì, nếu nhất cử nhất động của hắn đều nằm trong dự đoán của ta thì người chiến thắng trong trận Cô Tư sẽ là huynh chứ không phải hắn." Anh ta nghe thấy Dương Tư lầm bầm liền cau mày nói: "Theo ta thấy, Hứa Bùi muốn lật ngược cục diện này thì chỉ có đánh lén mới có thể liều một phen."
Dương Tư nói: "Tất cả binh lực thành Sơn Ủng đều nằm dưới sự giám sát của chúng ta, hắn điều binh đánh lén từ đâu chứ?"
Dương Tư phái binh bao vây thành Sơn Ủng, đánh lén thành công đó là tin tức của hai phe địch ta không cân bằng, Dương Tư nắm rất rõ động tĩnh của quân địch, nếu bọn họ dám đánh lén tức là đã tặng không đầu cho bên này rồi.
Tuy nhiên...
Hàn Úc có thể không nhìn rõ được điểm này sao?
Dương Tư nói: "Ta ghét nhất là loại người này, ta cảm thấy chỗ nào hắn cũng khắc ta."
Kỳ Quan Nhượng để lộ vẻ mặt nghiêm túc. Anh ta tán thành phán đoán của Dương Tư đối với Hàn Úc, đối phương chắc chắn không phải loại hèn nhát khoanh tay chịu chết nhưng anh ta cũng nhất thời không đoán ra được tâm tư của đối phương.
"Có điều dù thế nào thì cứ chuẩn bị đầy đủ sẽ không thừa đâu." Giọng Kỳ Quan Nhượng lạnh lùng nói: "Lệnh cho tướng sĩ tăng cường tuần tra ban đêm, không bỏ qua bất kỳ nhân vật tình nghi nào, đồng thời phái người tìm một chút hy vọng sống, nhưng thời cơ, binh lực, địa thế để đánh lén Hàn Úc đều không chiếm được thứ nào.
Theo Khương Lộng Cầm thấy so với đánh cược một ván thì chẳng bằng tử thủ thành Sơn Ủng, nói không chừng còn chịu đựng được một thời gian, còn vấn đề chủ công Khương Bồng Cơ lui binh... đương nhiên khả năng này cực kỳ nhỏ.
Khương Bồng Cơ đang đánh cờ với Bách Nguyệt Hà, nghe Khương Lộng Cầm nói vậy thì cô liền đưa tay chống dưới cằm nhìn về phía Khương Lộng Cầm.
"Ta cảm thấy lo lắng của Văn Chứng và Tĩnh Dung không nhầm đâu." Khương Bồng Cơ cười nói: "Bởi vì phân tích chiến cuộc không phải chỉ cân nhắc binh lực, địa thế của hai phe địch ta mà còn cần phải cân nhắc đến tính cách nhân thủ dưới trướng. Hứa Bùi bệnh nằm liệt giường, Hàn Úc sẽ trở thành người chủ sự, binh mã thành Sơn Ủng sẽ phải tuân theo lệnh hắn. Nói theo một cách nào đó, thăm dò Hàn Úc chính là thăm dò động tĩnh của toàn thể quân địch."
Dương Tư nói Hàn Úc không phải người khoanh tay chịu chết, vậy thì binh mã thành Sơn Ủng chắc chắn sẽ không tử thủ trong thành. Trừ phi...
Hàn Úc bị người ta lật đổ, đổi sang người chủ sự khác. Căn cứ theo tin tức hiện nay thăm dò được, khả năng này cực kỳ nhỏ.
"Vậy theo ý kiến chủ công, Hàn Úc kia sẽ làm như thế nào?"
Khương Bồng Cơ nhìn chằm chằm thế cục bàn cờ, trầm ngâm nửa ngày.
"Dưới trướng Hứa Bùi cũng chỉ có mình hắn là có chút năng lực, ta rất mong chờ hắn có thể cho ta niềm vui bất ngờ..." Mắt cô sáng lên, nói: "Bất kể hắn có âm mưu hay dương mưu thì ta cứ ngồi đây tiếp chiêu là được. Binh mã dưới trướng Hứa Bùi có hạn, cho dù có toàn lực xuất kích thì cũng chẳng thể nào làm ta bị thương gân cốt được."
Khương Lộng Cầm càng cảm thấy hứng thú đối với Hàn Úc chưa từng gặp mặt. Cô muốn xem thử rốt cuộc Hàn Úc này có bản lĩnh lớn như thế nào mà có thể làm khó được chủ công.
Buổi tối ồn ào náo nhiệt hơn cả ban ngày, các loài động vật nhỏ bắt đầu ra ngoài hoạt động gây ra những tiếng động sột soạt.
Với những khán giả đang xem livestream mà nói, cuộc sống về đêm lúc này mới thực sự bắt đầu, còn với những người mặt trời mọc đi làm mặt trời lặn đi ngủ thời viễn cổ thì lúc này nên đi ngủ rồi.
Dương Tư cũng không ngoại lệ, gã rửa ráy sơ rồi lăn lên giường, bên dưới là chiếc chiếu thơm mùi trúc, trên bụng đắp một chiếc chăn mỏng để nửa đêm không bị lạnh. Gã lim dim ngủ, một lúc sau đột nhiên nhớ ra gì đó nên bật người ngồi thẳng dậy.
"Không ổn rồi... đúng là đã bỏ qua điểm này."
Dương Tư lộc cộc đứng dậy đưa tay chụp lấy y phục, hai chân giẫm lên đôi guốc gỗ, vừa bước vội đi vừa mặc đồ.
Doanh trướng của Kỳ Quan Nhượng ở cách đó không xa, Dương Tư từ xa gọi vài tiếng đã đánh thức được Kỳ Quan Nhượng đang trong cơn buồn ngủ.
"Dương Tĩnh Dung, huynh làm cái gì vậy?"
Dương Tư quần áo xộc xệch, áo ngủ còn lộ ra ngoài, đầu tóc rối tung thả sau vai không chỉnh trang chút nào!
"Tư đột nhiên nghĩ ra một chuyện! Chỗ Văn Chứng có đầy đủ tin tức trinh sát được đúng không? Thời gian đang khẩn cấp..."
Kỳ Quan Nhượng liếc xéo nhìn tên khốn đêm hôm khuya khoắt tới phá giấc ngủ người khác nhưng vẫn mặc lại y phục, ngồi dậy tìm tin tức liên quan cho gã.
Dương Tư nương theo ánh đèn xem kĩ, sắc mặt dần dần trầm xuống.
"Thế nào?"
Kỳ Quan Nhượng nhìn sang thì thấy Dương Tư đang xem tin trinh sát về lính đào ngũ.
Từ lúc thành Sơn Ủng bị vây nhốt, lính đào ngũ càng ngày càng tăng, đại thế của Hứa Bùi đã... không đúng!
Kỳ Quan Nhượng đặt mạnh ngọn nến lên bàn, cướp lấy vài quyển thẻ tre.
"Giỏi lắm... Giỏi cho một chiêu man thiên quá hải, ám độ trần thương*!"
* Man thiên quá hải: là kế thứ nhất trong ba mươi sáu kế. Gia Cát Lượng dùng một biến thể là kế "Thuyền cỏ mượn tên" để lừa lấy tên của Tào Tháo trong trận Xích Bích. Ám độ trần thương: kế thứ tám trong ba mươi sáu kế. Thời Hán - Sở tranh hùng, Lưu Bang bị Hạng Vũ ép vào đóng quân trong vùng Ba Thục hẻo lánh khó ra được Trung Nguyên. Hàn Tín bèn bày kế vờ sửa đường sạn đạo nhưng lại ngầm dẫn quân đi đường núi hiểm trở để đánh úp ải Trần Thương, mở đường ra Trung Nguyên cho quân Hán.
Số lính đào ngũ này đúng là lính đào ngũ sao?
Không hẳn là vậy!
Nói không chừng là mai phục!
Dương Tư ôm mấy quyển thẻ tre đứng dậy, vội vàng nói: "Phải mau chóng thông báo việc này với chủ công."
Hai người vừa ra khỏi trướng thì đã thấy lửa cháy đỏ rực ở đại doanh phía xa.
💬 Bình luận chương