"Không biết Công Tào tiên sinh chọn ai?"
Ngụy Uyên thuận miệng đáp: "Uyên Kính của quận Lang Gia, không còn ai thích hợp hơn ông ấy."
Nói đơn giản ra thì, Ngụy Uyên cũng khá có tiếng tăm trong nghề giáo. Nếu phải chọn ai khác để tiến cử cho Liễu phủ thì cấp bậc của người ấy không thể thấp hơn ông được, không thì sẽ khiến người ta nghi ngờ.
Chỉ là, cấp bậc cao hơn ông, lại hợp tính Liễu Lan Đình, rồi phải có đức nữa...
Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có một người.
"Uyên Kính tiên sinh của Lang Gia ạ?" Kỳ Quan Nhượng kinh ngạc lặp lại.
Trước có từng đề cập qua, khắp Đông Khánh này, Kỳ Quan Nhượng kính nể nhất hai người, một là Liễu Xa ở Hà Gian, hai là Uyên Kính ở Lang Gia.
Với Liễu Xa, anh ta là đệ tử xuất thân bần hàn, lại là con lai ngoại tộc, muốn đến bái phỏng* cũng không có cửa.
*Bái phỏng: một thủ tục khi đến nhà chơi của người Trung Quốc xưa, đầu tiên là gửi thiếp tới tỏ ý muốn tới nhà chơi, có được sự đồng ý của chủ nhà mới được đến.
Còn Uyên Kính, nổi danh khắp thiên hạ, đệ tử trải khắp năm nước, học sinh trong thiên hạ có ai mà không tôn kính ông?
Nói thẳng ra, Uyên Kính tiên sinh là người cầm cờ đầu của nền giáo dục hiện tại!
Nghe nói, có vài đệ tử trước ngày thi còn thắp hương tế bái bài vị trường sinh của Uyên Kính tiên sinh, hy vọng ông có thể ban phúc cho mình trúng cử.
"Ừ." Ngụy Uyên gật đầu, vuốt râu nói, "Ta với Uyên Kính có tình đồng môn, mấy năm gần đây cũng vẫn giữ liên lạc. Ta nghĩ, nếu viết thư kể rõ ngọn ngành, ông ấy hẳn là có thể nể mặt ta mà nhận Lan Đình làm học trò. Mà cho dù nó không được nhập vào môn hạ* của ông ấy, thì cũng có thể đến thư viện Lang Gia học hành. Nho sinh, phu tử học rộng tài cao bên ấy nhiều vô số kể, nói chung là tốt hơn so với việc để Lan Đình học một mình."
*Môn hạ: Người Trung Quốc xưa, với bất cứ ngành nghề gì khi học hành thành tài có thể xuất sư tự lập môn hạ của riêng mình, tự mình làm chủ và thu nhận đồ đệ.
Nghĩ vậy, Ngụy Uyên cũng thấy thoải mái hơn nhiều.
Kỳ Quan Nhượng cười khổ trong lòng: "Nếu là Uyên Kính tiên sinh, Liễu phủ chắc sẽ mừng lắm đây."
Ngụy Uyên tức giận hừ một tiếng: "Khắp Đông Khánh, thậm chí là Ngũ quốc, cũng không tìm được ai tốt hơn Uyên Kính."
Tuy nói người cùng ngành là kẻ thù với nhau, nhưng nếu đối tượng đổi lại là Uyên Kính, thì ông phục, tâm phục khẩu phục!
Không nói đâu xa, chỉ kể đến chuyện mấy năm trước mình Uyên Kính tới Bắc Cương, dùng miệng lưỡi giành về được ba thành trì, ông đã không bằng rồi.
Ở nơi khác, Khương Bồng Cơ như đã có dự tính nên luôn trong trạng thái vui vẻ.
Người xem cũng thấy điều đó, nếu dùng lời của Hệ thống để miêu tả thì là "cười như một con hồ ly xảo quyệt khi đã thực hiện thành công mưu kế của nó".
[Biển Xanh Một Tiếng Cười]: Mỗi lần thấy Streamer cười sáng lạn như vậy tôi đều cảm thấy sắp có chuyện không hay xảy ra.
[Hoa Cúc Của Hồng Quân Lão Tổ]: Ai bảo có chuyện không hay xảy ra? Nói đúng hơn là, chuyện không may với người khác, nhưng là chuyện may mắn với Streamer nhà mình."
Lúc Khương Bồng Cơ xuống xe ngựa, đúng lúc có một con chim hỉ thước bay ngang qua, cô cười cười cảm thán một câu: "Có hỉ thước, vận may sắp tới cửa rồi đây."
[Lan Tàn Nhưng Ngọc Không Nát]: Mỗi lần thấy Streamer ra vẻ thần bí là tôi lại thấy đau đau ở một số bộ phận.
Khương Bồng Cơ nói chắc nịch: "Vội gì, hai ngày nữa sẽ biết cả thôi."
Đến Lang Gia xin học vốn không phải chuyện cô mong chờ, nhưng nếu muốn làm chuyện lớn thì phải chuẩn bị nhiều.
Hoặc là không làm, chứ đã làm thì phải làm cho thật tốt.
💬 Bình luận chương