"Nếu nói như vậy, trong giấc mơ c*̉a Lan Đình cũng có cả bóng dáng c*̉a Úc?"
Hàn Úc cười nhạt hỏi, nhìn trông rất ôn hòa nhưng trong đáy mắt lại hiện lên sự dò xét... lời nói xằng nói bậy như này, ai tin được!
Đúng thế, cái giấc mơ này c*̉a Khương Bồng Cơ còn có một sơ hở khác, đó chính là trong giấc mơ còn một đương sự nữa – Hàn Úc.
Nếu như để ý kỹ thì sẽ phát hiện ra, sau khi cô nghe thấy tên tự c*̉a Hàn Úc mới kinh ngạc hỏi thăm về Trình Hữu Mặc và Vệ Tử Hiếu.
Nếu như không có gì mâu thuẫn, thì Hàn Úc c*̃ng phải xuất hiện trong giấc mơ c*̉a cô mới đúng, còn nếu không thì cô đang bịa chuyện.
Tưởng rằng người ta sẽ cảm thấy xấu hổ, nhưng không ngờ đối phương lại tỉnh bơ gật đầu: "Đúng thế, chỉ tiếc là trong mơ sương khói mù mịt, bóng người mờ ảo, chỉ thấy bóng dáng chứ không nhìn rõ đường nét. Vốn dĩ ta tưởng đó là một giấc mơ thôi, không ngờ lại có thật."
💬 Bình luận chương