Chỉ hai nghìn thạch lương thực nhưng hiệu quả ngang với hai mươi nghìn thạch, ông còn có thể nói gì đây?
Liễu Xa hỏi: "Hạn chế số lượng mua mỗi ngày... cũng được... cơ mà, nếu có người mua liên tục mấy ngày thì sao?"
Khương Bồng Cơ muốn bình ổn giá lương thực, nói cách khác là khi các cửa hàng lương thực khác tăng giá, cô lại dùng giá như bình thường, hoặc cao hơn bình thường một chút để bán, rẻ hơn so với các cửa hàng khác, dân chúng đương nhiên sẽ chọn mua chỗ cô.
Đa phần dân chúng đều sống tiết kiệm, rẻ được ít nào hay ít đấy, dư tiền đâu mà vung tay quá trán.
Dù sao cũng không phải chịu đói, chỉ là chờ thêm vài ngày để mua lương thực giá rẻ, họ đương nhiên sẽ chờ.
Khương Bồng Cơ cười, nói tiếp: "Chỉ cần âm thầm tuyên dương, cửa hàng vì muốn tạo phúc cho dân nên khi giá lương thực ở các nơi khác tăng cao, bên đây chỉ tăng giá chút chút mà thôi. Dưới tiền đề giới hạn lượng mua mỗi ngày, nếu có ai liên tục mua lương thực trong nhiều ngày thì tất nhiên sẽ có những người không mua được... Kể từ đó, dân chúng sẽ hiểu cho nỗi khổ tâm của cửa hàng chúng ta... áp lực sẽ giảm đi phần nào."
💬 Bình luận chương