Trăng sáng sao thưa, vạn vật tĩnh lặng.
Vệ Từ tay nâng một ngọn nến leo lét, lặng yên đi trong hành lang dài.
Ánh trăng sáng chiếu xuống, cái bóng kéo dài của anh hắt lên trên cánh cửa.
"Thầy ạ?"
Bước chân Vệ Từ ngập ngừng, anh nhìn thấy đằng trước có một bóng người đang ngồi ngay ngắn.
Uyên Kính tiên sinh vẫy tay gọi Vệ Từ tới: "Tử Hiếu, con lại đây với thầy."
Nhìn thấy Uyên Kính tiên sinh vẫn đang khoác áo choàng trên vai, Vệ Từ mới bước đến ngồi xuống bên cạnh ông, đặt ngọn nến sang bên cạnh.
💬 Bình luận chương