"Đỡ ta nằm xuống." Kế phu nhân ho khẽ hai tiếng, sau đó được tỳ nữ đỡ chầm chậm nằm xuống.
Cô tỳ nữ có chút căm phẫn bất bình nói: "Phu nhân lo liệu chuyện trong nhà, nuôi nấng hai vị lang quân bao nhiêu năm như vậy, tại sao lão gia về lại chỉ ở đây có một lúc như thế?"
"Tình cảm c*̉a tỷ phu và tỷ tỷ rất sâu sắc, quả thực là không thích hợp ở lại trong phòng ta lâu... để ta chiếm lấy vị trí ngày hôm nay đã là sự khoan dung lớn nhất rồi." Kế phu nhân bất đắc dĩ cười khổ, năm đó bà rơi vào đường cùng, nếu như không có ông anh rể này giúp đỡ thu nhận thì làm sao có thể kéo dài hơi tàn cho đến ngày hôm nay được.
Chỉ là, c*̀ng là chị em mà số mệnh lại khác nhau, cho dù đã tự nói với bản thân mình không nên đố kị, nên phải biết ơn, nhưng đôi khi vẫn cứ cảm thấy đau đớn khó chịu. Huống hồ bà coi Lan Đình như con mình sinh ra, vậy mà lại có kết c*̣c như thế này...
Tỳ nữ vẫn không hiểu, cô mới được mua vào phủ mấy năm gần đây, đối với chuyện ân oán trong phủ thực sự là không rõ ràng lắm.
💬 Bình luận chương