Khương Bồng Cơ tức giận liếc mắt nhìn anh: "Huynh nói ta không tùy hứng thì ta sẽ không tùy hứng chắc, nếu vậy thì thật mất mặt."
Vệ Từ ngẩn người, dường như không biết phản ứng thế nào, anh dở khóc dở cười.
Nếu tính thời gian hai người giao đấu và cả những ngày tháng chung sống với nhau, Vệ Từ đã biết cô gần ba mươi năm.
Nhưng anh lại không hề biết cô còn có mặt trẻ con như vậy, như một cô bé đang làm nũng cần người dỗ dành.
Nếu là lúc trước anh sẽ không dám nói như thế, nên tất nhiên không thấy được vẻ mặt hiếm thấy này của cô.
Ánh mắt Vệ Từ trở nên ấm áp, giống như một viên đá rơi xuống mặt hồ tạo ra từng gợn sóng lan rộng.
💬 Bình luận chương