*Dùng người chỉ xem xét trên quan hệ thân thiết giữa cá nhân với nhau, không đánh giá đạo đức, tài năng.
Đến vị bệ hạ hiện tại thì lại càng đặc sắc hơn. Giết anh trai cướp chị dâu, cưỡng đoạt vợ c*̉a triều thần, chểnh mảng chuyện triều chính, hoa mắt ù tai tin dùng lũ gian nịnh, để mặc thân tín hãm hại hiền thần, lương tướng...
Cả triều đình trên dưới bẩn thỉu xấu xa, quan lại bao che cho nhau, tham ô đục khoét căn cơ Đông Khánh, án oan sai lại càng nhiều không kể xiết... Có một vị hoàng đế như thế này, Đông Khánh sớm muộn gì c*̃ng game - over.
Còn về chuyện của Bắc Cương c*̀ng với Trấn Bắc Hầu, chẳng qua cũng chỉ là cọng rơm cuối c*̀ng đè chết con lạc đà mà thôi.
Nếu như không hòa đàm, Đông Khánh còn có thể tiếp tục chống đỡ vài năm nữa, đợi các hoàng tử trưởng thành nói không chừng lại có một vị hoàng đế sáng suốt lên ngôi, có lẽ còn có thể ngăn được cơn sóng dữ, cứu lại Đông Khánh sắp sụp đổ này.
Nếu như hòa đàm thì lại dẫn sói vào nhà...
Thiên hạ đã âm ỉ nhen nhóm ngọn lửa loạn lạc, cho nên ông mới tin lời c*̉a Liễu Trần đại sư nói.
Ánh mắt c*̉a Khương Bồng Cơ sáng rực nhìn về phía Liễu Xa, câu nói này c*̉a đối phương cực kì nghiêm túc, căn bản là không có bất kỳ yếu tố nói chơi nào trong đó.
"Những gì phụ thân nói, con trai nhất định sẽ khắc ghi trong lòng." Khương Bồng Cơ âm thầm trợn mắt, Liễu Xa thế này là đang giật dây xúi giục cô và c*̃ng đang cảnh cáo cô đây mà.
Thời đại viễn cổ này khác biệt quá nhiều với thời đại cô từng sống, không chỉ là về khoa học kỹ thuật mà còn cả xã hội nhân văn nữa, những gì Liễu Xa nói đối với cô vẫn có tác dụng. Còn về phần những thứ khác, cô vẫn cần thời gian và không gian để cẩn thận thấu hiểu.
💬 Bình luận chương