Vệ Từ nói: "Chuyện này là do Từ suy nghĩ không chu đáo, chủ công đợi chút, Từ qua đó đón Tĩnh Dung."
"Đi sớm về sớm."
Khương Bồng Cơ chôn đầu vào bàn làm việc, từng cuộn công văn xếp chồng chất lên nhau, bao phủ lấy cô.
Tốc độ của lính truyền tin rất nhanh, không chậm trễ chút nào, không để hai chủ tớ Dương Tư đợi ngoài thành quá lâu.
Khi Vệ Từ tới cổng thành, đúng lúc thấy Dương Tư đang ngồi cạnh xe ngựa hứng thú nhìn đám dân tị nạn đang xếp hàng.
"Tĩnh Dung đó à?"
Dương Tư nghe thấy giọng nói quen thuộc nên quay đầu lại, thấy bạn mình mặc quần áo dày, nhìn mà phát ngốt.
💬 Bình luận chương