Được được được – của cậu, của cậu, của cậu tất!
Dương Tư nhìn đống thẻ tre cao gần bằng người kia mà cảm giác muốn suy sụp. Gã không biết vừa nãy mình nghĩ cái quái gì, đầu óc chập mạch sao mà đồng ý đi làm lao động tạm thời. Có lao động tạm thời của nhà nào mà có thể tiếp xúc với một đám công vụ nội bộ lắt nhắt nhưng rất quan trọng không?
Gã quay sang nhìn thấy Vệ Từ đang ngồi bên bếp lửa nhỏ đun trà, nhàn nhã tự tại hưởng thụ trà ngon.
Dương Tư giơ tay chỉ chỉ vào cái đống thẻ tre dễ cao bằng đầu kia, cười gằn hỏi: "Chẳng phải bảo là rất bận à?"
Đống thẻ tre cao như thế này nhỡ mà đổ xuống một cái là dễ gây chấn thương lắm.
Thật không hiểu một cái huyện Thành An nho nhỏ lấy đâu ra nhiều việc linh tinh thế, Dương Tư thật muốn túm Vệ Từ đến hỏi cho rõ ràng.
💬 Bình luận chương