"Tỷ tỷ, sau này ở nhà phiền tỷ chăm sóc mẹ..." Cô nữ binh bách phu trưởng thu dọn hành lý hộ chị mình. Mệnh lệnh thu hồi binh tịch đã được ban xuống, chị cô đương nhiên phải thu dọn đồ đạc rời khỏi doanh trại nữ binh. "Ở nhà dưỡng thương cho tốt, đừng sợ tốn tiền. Sau này muội sẽ gửi tiền lương của muội về nhà, tỷ nhớ giữ lấy. Để mẹ cầm đảm bảo lại bị cái đám xấu xa kia nói ngon nói ngọt lừa mất..."
"Ừ, tỷ biết rồi."
Chị của cô nữ binh thi thoảng ngẩng đầu lên nhìn em gái, trong mắt hiện lên vẻ hối hận.
Cô cũng không biết khoảng thời gian này mình bị làm sao nữa, họ hàng nhà nội luân phiên oanh tạc, suốt ngày lải nhải bên tai rằng lấy chồng còn đáng tin cậy hơn làm nữ binh, lấy chồng rồi còn có thể làm bà chủ gia đình quản lý mọi việc trong nhà, nếu có thể sinh được con trai đầu lòng, nói không chừng còn được kế thừa gia nghiệp, khỏi lo nửa đời sau.
Rồi còn lấy đủ ví dụ, bảo là lời hứa của chủ công chắc chắn chỉ để lừa người
💬 Bình luận chương