Hóa ra là vì nghĩ cho mình...
Cổ Tín cảm thấy ấm lòng, gương mặt cũng hiện lên vẻ ấm áp.
"Tiểu chủ nhân suy nghĩ chu đáo, nếu thế lần này lão nô không mua ngựa nữa, cố gắng thu mua da dê và lông dê."
Khương Bồng Cơ tỏ ra bình tĩnh tự nhiên, nhưng trong lòng lại cảm thấy hơi ngại.
Cô nói dễ nghe vậy chứ thực ra không phải là vì thế, cô chỉ sợ dịch ngựa bệnh sẽ lan đến Đông Khánh mà thôi.
Nhưng mà chuyện dịch ngựa bệnh này không thể nói cho Cổ Tín được, chỉ đành dùng lý do khác bao biện.
Khương Bồng Cơ cười pha trò: "Ba nghìn con ngựa bây giờ cũng đã đủ dùng. Nếu như mua thêm một đợt nữa thì chút gia sản này của ta chẳng đủ sống."
💬 Bình luận chương