Gã đốc bưu thở dồn, thịt mỡ trên mặt mướt mồ hôi, nhìn phát ngấy, gã đưa tay lên lau mồ hôi.
"Ngươi, ngươi dám... bổn quan có thể hại huyện lệnh nhà ngươi được hay sao?"
Vốn dĩ đã bị hai hàng binh lính dọa cho sợ run chân, đốc bưu cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, bây giờ thị vệ đi theo lại bị bắt tước hết vũ khí, gã cảm thấy mình như một con cá muối chờ chết nằm trên thớt, cố quẫy đuôi muốn thoát nhưng mồ hôi lại càng chảy ra nhiều hơn.
Điển Dần cười nói: "Đương nhiên là không sợ, chỉ với bản lĩnh của đốc bưu thì làm sao mà làm hại được chủ công chứ?"
Đốc bưu im lặng một cách kỳ lạ, gã cảm thấy mình bị khinh bỉ.
💬 Bình luận chương