Trận mưa quý báu này kéo dài ròng rã hai ngày hai đêm, đến sáng sớm ngày thứ ba mưa mới giảm dần.
Khi ánh nắng ban mai xuyên qua tầng sương mù, trong không khí lan tỏa mùi hương của bùn đất và hơi nước.
Thấy vậy, Khương Bồng Cơ mới dần yên tâm.
Đề phòng bất trắc, cô dẫn theo Trương Bình và thợ mộc đi tuần tra kênh mương và bể chứa nước, xác định không có vấn đề gì mới bớt lo. Nếu như hết hạn hán lại đến lũ lụt thì đúng là không thể sống nổi.
Khe suối khô khốc lại có tiếng nước chảy róc rách, lá cây héo rũ cả mùa hè cũng dần có sức sống.
"Tạnh mưa rồi..."
💬 Bình luận chương