Vệ Từ mở ra xem, khóe môi khẽ nhếch lên, trong con ngươi đen sâu thẳm hiện lên sự vui vẻ, anh đưa cuốn thẻ tre cho Phong Chân ở gần nhất.
Phong Chân gục trên vai anh như thể không xương, chỉ hận không thể dựa cả người vào người Vệ Từ.
Vệ Từ cầm cuộn thẻ tre chọc chọc vào người anh ta, ánh mắt của tất cả mọi người đều chuyển sang Phong Chân, lúc này anh ta mới thầm mắng Vệ Từ âm hiểm.
Nhận lấy cuốn thẻ tre, mở ra nhìn, Phong Chân thoáng nhướng mày.
Tuy anh ta không có năng lực biết trước tương lai nhưng nhìn thấy thái độ của Khương Bồng Cơ và Vệ Từ, anh ta cũng đoán ra được đại khái.
"Trại nuôi ngựa của Bắc Cương xảy ra vấn đề à?"
Phong Chân không biết chuyện dịch ngựa, nhưng xem nội dung trong bức thư này cũng loáng thoáng đoán được chân tướng sự việc.
💬 Bình luận chương