Trong lúc tổng quản sốc phát ngất, ông ta cũng không hay biết Cổ Tín đang khốn khổ không kém.
Cổ Tín áy náy quỳ trước mặt Khương Bồng Cơ, sau lưng buộc cành mận gai chờ cô định tội.
Khương Bồng Cơ vội đỡ ông lên, biểu cảm vẫn như thường: "Chú Cổ làm gì vậy? Mau đứng lên đi, chú muốn để ta giảm thọ đó à?"
Cổ Tín như già đi nhanh chóng chỉ sau một đêm, ông không dám cãi lời Khương Bồng Cơ, chỉ đành áy náy ngồi xuống.
Đám Phong Cẩn đều có mặt, một số người từng gặp Cổ Tín, biết ông đã cống hiến rất nhiều cho Tượng Dương nên thái độ đối với ông cũng rất tôn kính.
"Cổ tiên sinh, dọc đường đã xảy ra chuyện gì hay sao, sao ngài lại..."
Lại đến đây xin nhận tội và chịu đòn roi. Ông như mấy ngày rồi không rửa mặt chải đầu, giờ chỉ thấy chật vật chứ đâu còn sự trầm ổn lúc trước.
💬 Bình luận chương