"Oa... oa oa..."
Ba cha con đang nói chuyện, bỗng nghe tiếng khóc thét của Trường Sinh vang lên ngoài viện, Phong Cẩn lập tức không ngồi yên được nữa.
"Sao Trường Sinh lại khóc..."
Mặt anh trắng bệch, lảo đảo đứng bật dậy.
Phong Nhận thấy thế bất giác thở dài nói: "Không hổ là người đã làm cha, cuối cùng biết làm cha làm mẹ không dễ rồi."
Phong Nhân và Phong Khuê nhìn nhau rồi đứng dậy, đi ra ngoài xem thế nào.
Hai người cho rằng trẻ con khóc lóc là chuyện rất bình thường, nhưng lại không biết Trường Sinh rất kiêu ngạo, cho dù là khóc cũng sẽ không khóc to, nhiều lắm cũng chỉ ấm ức rưng rưng nước mắt, rất hiếm khi kêu gào thành tiếng, bé càng bướng bỉnh kiêu ngạo như thế lại càng khiến người ta đau lòng.
💬 Bình luận chương