Phong Đỗ thị run lẩy bẩy cầm đơn ly hôn nhìn thì nhẹ tựa lông hồng nhưng đối với cô ta lại nặng như cùm.
"Chàng, chàng, dám bỏ thiếp?".
Phong Đỗ thị dường như chưa thoát khỏi kinh ngạc, thậm chí cổ ta còn lén nhéo mạnh tay mình, chắc chắn đây chỉ là một giấc mơ, một cơn ác mộng mà thôi, Phong Khuể sao có gan bỏ vợ được chứ? Chỉ vì cô ta mắng Trường Sinh là đồ để tiện sao?
Phong Khuê khẽ nhíu mày, nói bằng vẻ bất đắc dĩ: "Là ly hôn, không phải ruồng bỏ hay xua đuổi cô. Mặc dù có sai mấy việc nhỏ nhặt nhưng không gây ra chuyện lớn gì, ta không có quyền đuổi cô đi. Huống hồ, Trung Chiếu khá nghiêm khắc với phụ nữ bị chồng bỏ.."
Anh còn chưa nói xong, Phong Đỗ thị đã gào ầm lên: "Nếu đã biết thế thì sao chàng còn viết lá thư này! Chàng muốn thiết chết mới vừa lòng đúng không? Phong Hoài Chương, chàng đúng là độc ác mà! Không ly hôn, thiếp sẽ không ly hôn! Thà chàng đưa một chén rượu độc cho thiết chết luôn đi!"
💬 Bình luận chương