Một đêm ngủ ngon, Khương Bồng Cơ rửa mặt thay đồ dưới sự hầu hạ c*̉a Đạp Tuyết và Tầm Mai.
"Nhị lang quân, tối hôm quan lão gia sai người đến báo, nói là trong nông trang có một nô bộc chạy trốn, sau đó bị bắt lại rồi."
Đạp Tuyết chỉnh trang lại quần áo cho Khương Bồng Cơ, sau đó buộc mái tóc dài c*̉a cô lại, cố định bằng một cây trâm ngọc hình dáng đơn giản nhưng tinh xảo.
Quần áo, đầu tóc, dáng vẻ ở thời đại viễn cổ này đều là những thứ cực kỳ phức tạp, Khương Bồng Cơ ngoại trừ buộc được đuôi ngựa ra thì những thứ khác đều không biết. Để mặc cho hai tỳ nữ thân cận loay hoay, cô nhấc mí mắt đang khép hờ lên, hỏi: "Trốn nô? Là Từ Kha?"
"Hình như đúng là thế ạ, bây giờ đang ở ngoài viện đợi ngài xử lý..." Tầm Mai phụ họa nói, sau lại phê bình, "Nhị lang quân đối xử với hạ nhân ôn hòa, không hề giống những công tử khác. Lang quân thu nhận hắn ta, hắn ta có gì mà bất mãn, thế mà còn muốn làm trốn nô..."
Khương Bồng Cơ không nói gì chỉ im lặng nghe, thực tế thì cô rất thưởng thức hành động c*̉a Từ Kha, người có thể đấu tranh cho sự tự do c*̉a bản thân đều là người có dũng khí, nhưng trong thời đại này suy nghĩ c*̉a cô và cả hành vi c*̉a Từ Kha lại cực kỳ phản nghịch, trái với lẽ thường.
💬 Bình luận chương