"Thật không công bằng"
Tuyết đầu mùa đã bắt đầu rơi, có vẻ như càng lúc càng nhiều, Phong Chân lạnh đến mức run cầm cập, hai tay không ngừng xoa vào nhau để sưởi ấm.
Bởi vì mấy năm nay dùng quá nhiều hàn thực tán, cho nên móng tay của anh ta trắng bệch, đầu ngón tay lạnh đến mức phát sợ.
Khương Bổng Cơ cưỡi Tiểu Bạch, nghe vậy liền quay sang hỏi anh ta: "Cái gì không công bằng cơ?"
Phong Chân liếc về phía sau một cái, hai tay túm lấy dây cương với vẻ không quá thạo, còn phải đề phòng gió lạnh lùa vào trong áo.
"Tại sao Tử Hiếu có thể ngồi trong xe ngựa mà ta lại phải cưỡi ngựa với cái danh hào là rèn luyện sức khỏe?"
Cả hai đều là ma ốm, đừng có phân biệt đối xử như thế được không!
💬 Bình luận chương