"Chủ công, tuyết quá lớn, e là không thể đi được đường tắt. Để đảm bảo an toàn chúng ta vẫn nên đi đường lớn thì hơn."
Vệ Từ quan sát tình hình tuyết rơi, hoa tuyết lả tả như lông ngỗng bay vào, dính lên da người rồi mà vẫn không tan.
Khương Bồng Cơ chỉ đành gật đầu, gió tuyết quá lớn, tuyết đọng quá nhiều, không chỉ khiến đường càng trở nên khó đi mà còn khiến tốc độ chậm lại.
Tuyết đọng cao đến bắp chân, cho dù là ngựa hay xe ngựa cũng đều phải cẩn thận thăm dò rồi mới bước lên phía trước để tránh sa vào ổ gà. Giờ nơi này đồng không mông quạnh nếu như gặp phải chuyện gì xui xẻo thì thật quá tệ hại.
Khương Bổng Cơ nhìn sắc trời u ám mù mịt bên ngoài, chỉ đành gật đầu đồng ý.
Mấy ngày nay liên tục livestream quá trình đi đường, đám khán giả cũng thấy chán, thường xuyên tán phét, pha trò hoặc treo máy giết thời gian.
Khương Bồng Cơ cũng chán, Phong Chân lạnh run cầm cập rúc trong xe ngựa, Vệ Từ muốn ra ngoài này với cô lại bị cô đuổi vào.
💬 Bình luận chương