Phong Chân cười: "Con cá lọt lưới này hơi bị to đấy chủ công"
Ai mà chẳng biết tính cách của Khương Đồng Cơ, không có lợi ích gì mà được cô đối xử ân cần thế chắc?
Nhưng lần này đúng là cô bị oan thật, cô thật sự không có âm mưu gì với người này cả, chỉ tò mò nên giúp đỡ thôi.
Cô nghe ra sự châm biếm trong câu nói của Phong Chân, bèn đáp: "Chán huynh lắm, trong mắt huynh, ta là người ham lợi thế sao? Ta không được tốt bụng chủ động giúp đỡ người đang lúc khó khăn hay sao? Đâu phải cứ thấy lợi là sáng mắt ra rồi sa vào chứ?"
Phong Chân sợ lạnh nên giữ chặt áo choàng, răng đánh vào nhau cầm cập.
"Thấy chủ công gian xảo quen rồi, ta không thể không nghi ngờ mà"
💬 Bình luận chương