Vệ Từ nhận được ám hiệu của Dương Tư, anh cẩn thận nhớ lại vừa rồi mình nói gì, hai gò má dần bớt đỏ.
Hình như... vừa mới nói chuyện không nên nói.
Anh thử nói sang chuyện khác nhưng môi cứ mấp ma mấp máy không phát ra được nửa chữ, như thể có một bàn tay vô hình bóp chặt cổ họng, ép anh nuốt những lời định nói ra vào bụng. Cảm giác khó nói lan từ bàn chân xông thẳng lên đầu.
Khương Bồng Cơ khoanh tay, dựa nửa người vào cột hành lang, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Vệ Từ.
Dương Tư nhạy bén nhận thấy không khí thay đổi, hồi hộp mà nuốt một ngụm nước bọt, gã luôn cảm thấy giữa hai người này có chút kì lạ.
Theo lý, Vệ Từ bày tỏ lòng trung thành, vô tình bị chủ công nghe được, cô là chủ công phải vui mừng mới đúng chứ? Còn Vệ Từ vừa lúc bị người trong cuộc nghe được, cho dù anh không xấu hổ thì cũng không đến mức sợ hãi chứ?
💬 Bình luận chương