[Hoàng Thiếu Thiên Trầm Lặng Ít Nói]: Má ơi, thế cũng được nữa hả!
[Chiêu Nguyệt]: Trời ạ, chẳng lẽ là phần tiếp theo của Liêu Trai? Giống họa bì thật sự luôn, má ơi mắc ói quá!
[Ngữ Tiểu Yên Nhiên]: Bầu không khí quá nặng nề, chúng ta nói tí chuyện vui đi, Dung Dung diễn vai cao thủ thật xuất thần...
Nếu là bình thường, khán giả chắc chắn sẽ giễu cợt Dương Tư "Dung Dung yếu nhớt cũng mặt dày diễn vai cao thủ".
Bây giờ trước cảnh tượng tàn nhẫn như vậy, đám người xem rảnh rỗi cũng không có lòng dạ để bày trò.
Lột lớp da người kia đi là một khuôn mặt đầy máu, đám người bị cảnh tượng làm cho phát ớn, không muốn nhìn mặt của cái xác.
"Người này đã chết đến mức không thể chết thêm, tùy tiện ném cho chó ăn đi! Để ở đây thật là xúi quẩy.."
Hứa Bùi phất tay, phái người khiêng cái xác ném đi.
Nhìn cái đầu rủ xuống và cái cổ bị đánh nát bét, ai nấy đều sợ vỡ mật, cả người lạnh toát.
Hứa Bùi nuốt một ngụm nước bọt, yên lặng kéo giãn khoảng cách với Dương Tư.
Nếu vị cao thủ này đột nhiên phát điên, cái mạng nhỏ của hắn ta coi chừng sẽ gặp nguy hiểm.
Dương Tư nhìn thấy cũng không vạch trần, ánh mắt vẫn u ám, lên giọng.
"Ta muốn ở ngoài lều gác đêm cho chủ công để đề phòng bất trắc, các ngươi nếu không còn chuyện gì thì mời về đi. Việc này chờ mai chủ công tỉnh lại, ta tự sẽ bẩm báo hết thảy cho chủ công. Hứa Quận thủ, chuyện này ngài phải cho chúng ta một lời giải thích!"
"Đây là tất nhiên, xin tiên sinh yên tâm"
Hứa Bùi chắp tay, than nhẹ một tiếng, dẫn người đi.
Tuy nói có Dương Tư ở trong hộ vệ, nhưng hắn ta vẫn không yên tâm liền điều một nhóm tinh nhuệ bảo hộ doanh trướng.
Sau khi mọi người rời đi, Dương Tư nhẹ nhõm thở một hơi dài.
Để một tên yếu nhớt đóng vai cao thủ tuyệt thế quả thật là làm khó gã.
Trước lúc rời đi, gã liếc nhìn vị chủ công đang ngủ say... Biết rõ người này đang vờ ngủ, gã còn có cả một đống vấn đề muốn hỏi cô nhưng cuối cùng vẫn nhịn được, lủi thủi ôm chiếc áo khoác dính máu canh ở ngoài một đêm.
Tinh thần có chút mệt mỏi, lại thêm thời gian làm việc và nghỉ ngơi hợp lý, rất nhanh gã đã đi vào giấc ngủ.
Trong mơ hồ, Dương Tư chỉ cảm thấy có cái gì đó phủ lên người, ban đầu còn hơi lạnh, sau lại nóng hừng hực.
Ánh mắt Khương Bồng Cơ xẹt qua tia lạnh lẽo, cô tựa như một bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện xẹt qua góc chết của thủ vệ tuần tra, không làm kinh động bất cứ ai rời khỏi quân doanh chạy về một hướng nào đó.
Khán giả thấy Khương Bồng Cơ không có tắt livestream, liền biết chuyện còn chưa hết, thế là thức đêm chờ đợi cổ. Nhưng... Hơn nửa đêm chạy đến nơi đồng không mông quạnh này làm cái gì? Không chỉ có như thế, cảnh vật xung quanh ngày càng hoang vu, ngẫu nhiên còn có thể thấy xương cốt nằm lăn lóc rợn người... Kênh livestream đã từ bỏ con đường tranh bá, đi theo con đường thần thoại kì bí rồi à?
Thực tế chứng minh khán giả suy nghĩ nhiều rồi.
Khương Bồng Cơ nửa đêm chạy tới đây để tìm manh mối chứng minh suy đoán của cô.
Cô lần theo dấu ấn tinh thần mà cô để lại trên người vũ cơ váy đỏ, nhưng tới nơi cũng không nhìn thấy thi thể.
"Chậc, chuyện sau này sẽ ngày càng thú vị đây"
💬 Bình luận chương