Biết được việc này, Khương Bồng Cơ chỉ biết cảm khái, quả nhiên toàn người biết kinh doanh.
[Streamer V]: Giúp tôi nói với công ty game kia, dùng nhân vật của tôi kiếm tiền thì tốt xấu gì cũng phải chia hoa hồng chứ.
Trong chốc lát, cả kênh livestream đều tràn ngập bình luận "ha ha ha" còn có người nhảy sang weibo của phòng công tác kia.
Khương Bồng Cơ nghe thấy ngẩng đầu, khóe miệng cong lên thành nụ cười nhạt, quả nhiên là người quen.
Mọi người nhìn về hướng phát ra tiếng nói, chỉ thấy một người đàn ông mặc quần áo giản dị ngồi ở một góc khuất, trang phục có chút xuề xòa, khí chất lại vô cùng thanh cao.
Đối phương cảm nhận được ánh nhìn của Khương Bồng Cơ, gật đầu khẽ cười với cô.
Khương Bồng Cơ cũng cười gật đầu lại.
Người đó không phải ai khác mà chính là An Thối, người giúp cô nhanh chóng thâu tóm được quận Thừa Đức. An Thôi lên đường trước Khương Đồng Cơ vài ngày, bởi vì vô danh, trong tay đều là binh sĩ hỗn tạp cho nên không được coi là thế lực chính quy.
Mặc dù bị khinh thường nhưng An Thôi cũng không tức giận, chỉ cần liên minh có một chỗ cho hắn là được, không yêu cầu cao.
Hoàng Tung không biết An Thôi nhưng hắn tiếp lời rất tốt, khiến cho anh ta có thể suôn sẻ nói hết đoạn sau.
"Đúng như vị tiên sinh này vừa nói, nếu không thống nhất lại thì bốn trăm nghìn binh sĩ cũng chỉ là một đám rời rạc, càng là đám ô hợp trong mắt Xương Thọ Vương. Binh sĩ nhiều thì làm sao? Hoàn toàn không đáng sợ hãi. Ông ta chỉ cần phát huy cái chữ "kéo dài là có thể khiến liên minh chia năm xẻ bảy, cuối cùng chán nản quay về" Vẻ mặt Hoàng Tung chính trực, nghiêm túc nói: "Các vị thấy tại hạ nói có lý không?"
Mọi người chột dạ, mấy vị nhiều tuổi bày vẻ mặt trầm tư, cha con Liễu thị vẫn đang ăn dưa xem náo nhiệt.
"Có lý gì chứ?" Có người phản đối, mọi người quay sang nhìn, người nói chính là lão tướng thân hình cường tráng, nhìn tướng mạo thì người này có chút bảo thủ: "Đám trẻ tuổi bây giờ chỉ biết thổi phồng chí khí người khác rồi tự hạ thấp bản thân. Liên minh có bốn trăm nghìn binh sĩ, chẳng lẽ còn không đối phó được một kẻ phản tặc cỏn con sao? Không nói cái khác, nếu như để lão đây ra tay thì nhất định sẽ chém đầu hắn làm chung trà!"
Hoàng Tung không thích tranh luận với người tính cách bảo thủ bởi vì đối phương chính là không nghe, có nói nhiều thì cũng thế.
"Phản tặc là phản tặc nhưng không thể vì đối phương là phản tặc mà kinh thường. Ngài là lão tướng, vãn bối kính ngài ba phần nhưng tuyệt đối không vì vậy mà tán thành ý kiến ngài vừa nói. Xương Thọ Vương có một trăm nghìn binh tinh nhuệ, Mạnh thị Thương Châu dùng binh phù, điều động năm mươi nghìn binh giúp đỡ, trong đó có mười nghìn kỵ binh, binh hùng tướng mạnh, lương thực dư thừa. Trái lại liên minh của chúng ta thì sao, tự xưng là bốn trăm nghìn binh sĩ hùng mạnh nhưng thật sự tinh nhuệ thì có bao nhiêu?"
Vị lão tướng kia còn muốn nói gì đó, bị người bên cạnh ấn xuống nên tức đỏ cả mặt.
Ở trước mặt mọi người như này lại bị một tên vãn bối, còn là con cháu của một hoạn quan làm cho mất mặt thì ông ta có thể không tức giận ư?
Hứa Bùi rũ mắt, tiếp lời Hoàng Tung.
"Lời của Hoàng Quận thủ đương nhiên là có lý, không biết cậu có diệu kế gì không?"
Hoàng Tung dừng một lúc, cuối cùng cũng nói suy nghĩ của mình: "Biện pháp duy nhất chính là lựa chọn một Minh chủ, thống lĩnh quân liên minh"
Hứa Bùi nghe xong, khóe miệng giương lên, lời của Hoàng Tung đúng là phù hợp với tâm ý của hắn.
Hắn ta đang muốn hỏi kỹ, không biết tên ngốc ở đầu chui ra, hỏi: "Bầu Minh chủ sao? Kế này rất tốt, như vậy thứ nhất là có thể thống nhất binh sĩ, khiến cho liên minh đoàn kết, nhất trí cùng tiến, cùng lùi, nghiêm chỉnh chấp hành pháp lệnh mới có thể cùng đối phó với tặc tử"
Ý kiến này vừa đưa ra giống như một quả bom gây ra sự chú ý vô cùng lớn.
💬 Bình luận chương