Khương Bồng Cơ vẫn rất bình tĩnh, không để lộ ra một sơ hở nào, căn bản không để ai phát hiện ra vừa nãy cô đang để đầu óc lên mây.
"Cũng không phải là cao kiến gì, nhưng đúng là ta có vài ý kiến" Khương Bồng Cơ nêu tên một vài thế lực chư hầu, chỉ rõ ra ưu khuyết điểm của bọn họ, cuối cùng mới nói: "Liên minh binh nhiều tướng mạnh, nhưng lại tập hợp thành các phe phái khác nhau, nếu như bắt ép dung hợp lại e rằng dù có Minh chủ chỉ huy cũng không thể linh hoạt khéo léo như một đội quân bình thường. Cho nên, theo ta thấy thì vẫn nên chia quân ra. Một đường cứu viện Kham Châu, một đường cầm chân thế lực của Xương Thọ Vương, một đường khác yểm trợ, lại chia thêm một đội nữa vòng ra đánh lén hậu phương của Xương Thọ Vương"
Hai mươi ba thế lực tập hợp lại, vì để phối hợp với nhau mà không thể phát huy hết được sức chiến đấu đáng ra nên có của bốn trăm nghìn binh mã.
Nếu đã như thế không bằng chia quân ra, phát huy tính cơ động và sở trường, tránh sở đoản.
Có điều cô vừa mới nói xong, liền có một vị lão tướng lên tiếng châm chọc.
"Nếu như chia binh thì chẳng phải đang chờ từng thế lực một bị đánh bại ư? Quân ta có bốn trăm nghìn binh mã sao không trực tiếp tấn công, bắt sống tên giặc đó, sao phải bày về chiến thuật vu hồi làm gì. Đúng là đám con cháu trẻ ranh, lý luận suông cũng dám mang ra khoe khoang"
Khương Bồng Cơ cười quăng quả khô trong tay đi: "Ta nói thế là lý luận suông thì lão tướng quân đây đúng là có mắt như mù, dốt đặc cán mai. Theo như cách của ngài thì tại sao không nói với bốn trăm nghìn hùng binh của quân ta từ trên trời giáng xuống là cũng có thể đè dẹp lép tên nghịch thần tặc tử kia, hay là bốn trăm nghìn quân mỗi người nhổ một ngụm nước miếng là cũng có thể dìm hắn chết đuối?"
"Ngươi..."
Vị lão tướng quân ấy chưa bao giờ bị người ta châm chọc như thế này, ông ta tức điên lập tức rút vũ khí muốn liều mạng với cô.
Điển Dần và Lý Vân cũng không chịu yếu thế, lập tức bước lên trước bảo vệ Khương Bồng Cơ, bầu không khí trong doanh trướng tràn ngập mùi thuốc súng.
Người đề nghị muốn nghe ý kiến của Khương Bồng Cơ - Trình Tĩnh: "..."
Từ trước đến giờ anh ta mới chỉ nghe đồn Liễu Hi miệng lưỡi sắc bén, ăn nói độc địa, nghe xong rất muốn cho cậu ta ăn đòn, chứ chưa bao giờ tận mắt chứng kiến.
Cho đến tận bây giờ anh ta mới hiểu ra tại sao mỗi lần người khác nhắc đến vị này là lại nghiến răng nghiến lợi.
Miệng quá độc, không khác gì Phong Chân!
Cái chức Minh chủ này của Hứa Bùi đúng là khó làm, hắn ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, để cho bọn họ đánh nhau thật được.
Đứng dậy làm người hòa giải, Hứa Bùi nói: "Chia binh như ý kiến của Lan Đình cũng không phải là không thể, ý kiến của lão tướng quân cũng không sai"
Thế nên, Hứa Bùi được Khương Bồng Cơ quăng cho một cái nhìn đầy khinh bỉ - Đồ ba phải!
Hứa Bùi khụ một tiếng, nói: "Hiện giờ Kham Châu đang trong tình thế nguy cấp không biết có thể chống đỡ được bao lâu, chúng ta nên tốc chiến tốc thắng, nhanh chóng tiêu diệt tên nghịch thần tặc tử, không nên kéo dài thời gian. Càng kéo dài, bệ hạ lại càng nguy hiểm. Cách của Lan Đình chắc chắn ổn thỏa nhưng lại phải tốn nhiều thời gian. Còn ý kiến của lão tướng quân, tại hạ cũng khá tán thành. Liên minh ta có hơn bốn trăm nghìn tướng sĩ, ai nấy đều dũng mãnh thiện chiến, không sợ chết, không sợ khó khăn gian khổ, chỉ cần chúng ta đồng tâm hiệp lực, nhất định có thể tiêu diệt tên nghịch thần tặc tử dễ như trở bàn tay, trả lại giang sơn, chấn chỉnh triều đình"
Nghe đến đó, Khương Bồng Cơ âm thầm cười giễu một tiếng.
Đám người Trình Tĩnh, Phong Giác bất lực nhắm mắt, coi như không thấy.
💬 Bình luận chương