Mí mắt Hứa Bùi giật mạnh một cái.
Nếu liên minh bị coi là nghịch tặc thì Minh chủ Hứa Bùi sẽ là kẻ đứng mũi chịu sào.
Nhưng liên minh có bốn trăm nghìn quân, Xương Thọ Vương dù có lên ngôi cũng không dám làm căng, cùng lắm là dùng kế để ly gián nội bộ.
".. Nếu có thể cứu hậu duệ dòng dõi quý tộc trong hoàng thành Kham Châu, đảm bảo an toàn cho Thánh thượng thì công đầu thuộc về Hứa huynh, tiểu đệ và Dương Đô úy chỉ là chân chạy vặt thôi. Nếu không cứu được thì với gia thế của Hứa huynh, hẳn cũng có thể thoát thân một cách thoải mái..."
Tuy trong lòng thì Hứa Bùi khá tán thành quan điểm này nhưng bề ngoài lại tỏ ra xấu hổ và giận dữ như vừa bị người ta sỉ nhục.
"Hiền đệ, trong mắt đệ, vi huynh là kẻ tiểu nhân dối trá chỉ biết ra vẻ thôi sao?"
Khương Bồng Cơ đoán trước được Hứa Bùi sẽ có phản ứng như vậy: "Tiểu đệ biết Hứa huynh không phải người như vậy, nhưng tiểu đệ lo lắm. Ngày nào chư hầu trong liên minh cũng chỉ biết khắc khẩu với nhau, bỏ bê chính sự, chỉ sợ họ sẽ liên lụy đến thanh danh của Hứa huynh mà thôi. Người ngoài không ai quan tâm các chư hầu tham lam hay nhát gan thế nào đâu, họ chỉ biết Minh chủ quan liên minh không quyết đoán, đã không tài lại còn không có đức... Hứa huynh, huynh cứ nghĩ cho kỹ đi!"
Tuy cô không học rộng hiểu nhiều, nhưng sở trường là việc nắm đúng điểm yếu của người ta.
Điểm yếu của Hứa Bùi là thanh danh, uy vọng và công trạng, cứ đúng bệnh mà kê đơn, hiệu nghiệm ngay tức thì.
Nhan Lâm chỉ nghe mà không có phản ứng gì, như thể mọi việc đang diễn ra xung quanh không liên quan gì đến cậu ta vậy.
Nhưng cậu ta biết một điều, Hứa Bùi đã bị Khương Bồng Cơ thuyết phục.
Quả nhiên...
Hứa Bùi thay đổi sắc mặt, trông hắn ta có vẻ khá rối rắm: "Nhưng hiền đệ à, binh mã trong tay đệ chỉ có mười nghìn, rủi mà gặp phải quân tinh nhuệ của Xương Thọ Vương thì quá nguy hiểm. Không được, vì huynh không thể đẩy đệ vào chốn hiểm nguy ấy được"
Khương Bồng Cơ nghe vậy cũng chỉ cười: "Không sao đâu huynh, không phải còn có Dương Đô úy nữa sao? Cả hai hợp lại cũng lên đến hai mươi lăm nghìn binh mã, vậy cũng đủ rồi."
Hứa Bùi nhìn về phía Dương Kiên, ánh mắt như đang dò hỏi ý kiến của đối phương.
Nhan Lâm đồng ý: "Xin nghe theo ý của Minh chủ"
Hứa Bùi vỗ bàn cái rầm, rốt cuộc cũng đồng ý chuyện này.
Còn các chư hầu khác, hắn ta tự có cách ứng phó.
Ra khỏi lều, Nhan Lâm cười nhạt: "Liễu Huyện lệnh thật hào phóng"
Khương Bồng Cơ cười, hỏi lại: "Sao ngươi lại nói vậy?"
"Chúng ta xông pha tiền tuyến khác nào nhảy vào núi đao biển lửa, bao nhiêu lợi lộc đều dâng hết cho Hứa Bùi, vậy không phải hào phóng thì là gì?"
Khương Bồng Cơ nhún vai: "Thả con săn sắt bắt con cá rô, cái gọi là công trạng ấy chỉ là hư danh thôi, lợi lộc trong tay chúng ta mới là thật"
Nếu không hối lộ công trạng cho Hứa Bùi thì cứ mơ đấy mà hắn ta chịu thả người.
Nhan Lâm cũng hiểu điều này, tuy vậy cậu ta vẫn cảm thấy khá khó chịu.
"Nếu đã có duyên hợp tác thì chi bằng liên hợp lực lượng hai nhà lại, cùng nhau thương lượng?"
Nhan Lâm khẽ rũ mi, đáp gọn một câu: "Được."
💬 Bình luận chương