Tiết mục nỗi ấm ức hằng ngày của Dương Đào.
Ở một góc khác, khó khăn lắm mới thoát khỏi nguy hiểm, Vu Mã Thương trở về vị trí của mình, các đại thần xung quanh đều tránh xa ông ta, giống như ông ta là thứ sâu bọ.
Tuy rằng Vu Mã Thương vẫn luôn nói rằng bản thân bị oan, nhưng cảnh tượng vừa rồi quá kinh dị, các đại thần vẫn bị ám ảnh tâm lý.
Hứa Bùi lặng im không nói một tiếng, Hứa Phỉ hình như cũng nhớ ra cái gì đó, cầm hốt bản chọc chọc vào eo ông anh họ.
"Cái gì đấy?" Hứa Bùi tức giận lườm cậu ta.
Hứa Phỉ nhướn mày, vui sướng trên nỗi đau của người khác: "Bùi ca, nếu như đệ nhớ không nhầm thì trước kia huynh từng cho vũ cơ đến hầu hạ Liễu Hi?"
Gương mặt Hứa Bùi sa sầm.
Hứa Phỉ không nhắc đến chuyện này thì thôi, nhắc đến là hắn ta lại bực.
Cả hai đều là con cháu nhà họ Hứa, Hứa Phỉ chơi hắn ta một số quá đau.
Hứa Bùi vẫn luôn cho rằng Hứa Phỉ nhúng tay vào vụ này để ly gián hắn ta và hai cha con nhà họ Liễu, đương nhiên bây giờ sẽ không có thái độ tốt với Hứa Phỉ.
"Hừ, đệ nhớ không sai. Nhưng thế thì có làm sao? Bên ngoài đang thịnh hành nam phong*, chẳng lẽ đệ không cho phép Liễu Hi nhà người ta thích con gái? Chuyện như vậy mà cũng có thể khiến đệ giật mình kinh ngạc, làm như chưa bao giờ nhìn thấy không bằng" Tâm trạng của Hứa Bùi trở nên tệ hại, cái thằng em họ như đồng đội heo này, ngu một lần hai lần còn chấp nhận được, vừa nãy còn nhảy ra làm hắn ta khó xử, phí mất một cơ hội để cha con Liễu thị chịu ơn mình.
* Nam phong: Phong trào đồng tính nam nam.
Hứa Phỉ muốn thấy ông anh họ mất mặt lại không ngờ ông anh họ nhà mình xấu tính, còn chửi cho cậu ta một trận.
Hứa Phỉ hừ lạnh, hai anh em tiếp tục ghét nhau như chó với mèo.
Trở thành đương sự bị người ta bàn tán, Khương Bồng Cơ lại rất bình thản.
Lần này, cô bình an, ổn định nhậm chức Châu mục Hoàn Châu, triều thần muốn đố kị cũng không đố kị nổi, người nào người nấy đứng im như khúc gỗ.
Dám ghen tị à?
Nghĩ đến mụ già vừa rồi đi, một giây trước vẫn còn sống sờ sờ, chớp mắt một cái đã thành một bãi thịt nát.
Bọn họ đều là đám phàm phu tục tử, người ngợm làm sao bền chắc bằng đám tà ma quỷ quái, không cần đến năm cái hốt bản, một cái thôi cũng đã đủ để bọn họ về chầu Tây Thiên rồi.
Buổi triều kết thúc một cách đầu voi đuôi chuột, triều thần bá quan cứ lơ nga lơ ngơ rời khỏi đại điện.
Không đến nửa ngày sau, tin tức Khương Bồng Cơ là nữ cứ như thể mọc cánh lan ra toàn bộ hoàng thành Kham Châu.
"Ha ha ha... Dương tiên sinh, Phong tiên sinh, hôm nay Vân vừa nghe được một câu chuyện buồn cười cực!"
Lý Vân và các võ quan đều ở trong doanh trại ngoài thành, nhưng sau khi luyện binh xong cũng không còn việc gì khác liền vào thành đi dạo.
Đi được nửa đường, Lý Vân liền nghe được một tin đồn vô cùng buồn cười, lập tức chạy đi tìm Dương Tư và Phong Chân để chia sẻ.
Dương Tư không có mặt, Phong Chân một tay cầm bánh gặm, một tay đưa bút viết như bay, nghe thấy giọng cười của Lý Vân, suýt chút nữa thì viết sai.
"Chuyện gì mà buồn cười thế, nói để tiên sinh ta nghe xem nào?"
Phong Chân đặt bút xuống, rồi nhét nốt miếng bánh còn lại vào miệng, uống miếng trà cho trôi.
"Ngoài kia có người nói chủ công nhà chúng ta là nữ, ha ha, tiên sinh bảo có buồn cười hay không?"
Phong Chân nhìn Lý Vân với vẻ thương hại, như thể đang nhìn một đứa thiểu năng trí tuệ. Lý Vân cười ha hả, cười được một lúc liền phát hiện ra Phong Chân không cười, anh liền mất hứng dừng lại.
"Tiên sinh không thấy chuyện này buồn cười sao?"
"Đây là sự thật mà, chủ công vốn dĩ là nữ, có cái gì mà đáng cười?"
Lý Vân: "..."
💬 Bình luận chương