Phù Vọng nói dăm ba câu đều không rời từ mỹ nhân nhưng hốc mắt giống như hố sâu, đen thuần túy, căn bản không có chút tà ý nào.
Đổi lại mà nói, những lời này của Phù Vọng chẳng qua là để gây khó dễ và nhân tiện nhục mạ Khương Bồng Cơ mà thôi.
"Từ khi nào tướng quân đã trở thành loại người này?" Mạnh Hồn nghe ra ý bóng gió của gã, thở dài nói: "Nhìn đại cục thì ngôi đế vương của Xương Thọ Vương lai lịch bất chính, người trong thiên hạ đều không tán thành, Mạnh thị tiếp tay cho giặc, tướng quân cho rằng Mạnh thị có thể càn quấy bao lâu? Không bằng sớm cải tà quy chính thì tốt hơn. Mạt tướng nhớ phong thái trước kia của tướng quân, anh dũng, nhìn xa trông rộng thì sao có thể không nhìn ra chuyện này chứ?"
"Cải tà quy chính? Theo bản tướng quân thấy thì Liễu Hi mới là tà, chủ công mới là chính".
Ân huệ của Phù Vọng đối với Mạnh Hồn không chỉ là một việc năm đó, hai người không nói chuyện gì nhiều song Mạnh Hồn luôn nhớ tới điểm tốt của gã.
Ông vốn chỉ là một tên võ sĩ, để được Mạnh thị trọng dụng quả là không dễ dàng gì.
Năm đó, lần đầu tiên gặp Phù Vọng, tuổi của đối phương còn nhỏ hơn ông nhưng sự từng trải còn nhiều hơn ông, danh tiếng cũng truyền khắp cả Thương Châu.
Lúc đó, một lời nói của Phù Vọng làm thay đổi Mạnh Hồn.
[Nếu chỉ múa đao múa thương thì đời này cũng chỉ có thể trở thành một võ sĩ nghe chỉ huy của người khác. Bán mạng, dựa vào võ nghệ mà sống thì có cố gắng ra sao thì võ sĩ cũng chỉ là võ sĩ, không thể trèo lên cao được. Bình thường rảnh rỗi thì đọc sách về binh pháp nhiều hơn, có lẽ sau này sẽ trở thành tướng quân.]
Mặc dù Phù Vọng chỉ thuận miệng nói nhưng đối với Mạnh Hồn của lúc đó mà nói thì giống như xé tan màn đêm nhìn thấy ánh sáng, chỉ cho ông đường đi lối bước.
"Giờ không có người ngoài, tướng quân không cần lo lắng lời của hai ta bị kẻ thứ ba nghe thấy" Không đợi Phù Vọng trở mặt, Mạnh Hồn nói: "Năm đó tướng quân nhận ân huệ của Quận thủ Phù Dương, tình cảm với Quận thủ Phù Dương như cha con. Bây giờ ngài dốc lòng cho Mạnh thị có thực sự là cam tâm tình nguyện không?"
"Lại châm ngòi chia rẽ!" Phù Vọng hỏi lại Mạnh Hồn: "Trước khi hai quân ra trận, ngươi nghĩ rằng có thể bàn chuyện tình cảm sao? Tiễn khách!"
Gã nổi giận đùng đùng gọi người đuổi Mạnh Hồn đi, trước khi rời khỏi ánh mắt còn hung ác liếc nhìn chỗ nào đó một cái.
Phù Vọng đã bắt được một kẻ nghe lén nhưng không có nghĩa là bên cạnh không còn kẻ nghe lén thứ hai.
Có một số người nghe lén, gã có thể tùy ý nói muốn giết là giết nhưng một số người lại không thể động vào.
Mạnh Hồn chính là biết bên trong còn người thứ ba, mới tỏ vẻ thân thuộc như thế.
Nhìn như đang lôi kéo Phù Vọng nhưng thực ra là đem gã nướng trên đống lửa.
Châm ngòi chia rẽ, cho dù ở thời đại nào thì cũng có tác dụng.
Huống hồ, lòng dạ Mạnh Trạm nhỏ mọn, không thực sự tin tưởng Phù Vọng, nếu không thì sao lại cho nhiều tại mắt nằm vùng bên cạnh gã thế chứ?
💬 Bình luận chương