Sắc mặt Tuệ Quân tái đi, cô đã hiểu Khương Bồng Cơ lo lắng chuyện gì.
Quả nhiên...
"Nếu Phù Vọng tính toán cay độc, vì ổn định lòng quân và lấy lại niềm tin từ tướng sĩ mà tự tay rút kiếm chém em, đến lúc đó phải làm sao? Sắc đẹp đúng là vũ khí, nhưng ta hy vọng nó có thể bảo vệ em chứ không phải là con dao hai lưỡi có thể tổn thương em. Việc này em không cần nói nhiều, ta sẽ không đồng ý"
Sau khi Khương Bồng Cơ nói như thế, Tuệ Quân đã không còn cách gì khác.
Ngày thứ hai, trên đường đi tới doanh trại y binh, cô trùng hợp đụng phải tên nghiện rượu Phong Chân.
Với kinh nghiệm phong lưu lâu năm, Phong Chân đã sớm phát hiện Tuệ Quân hóa trang, dưới lớp trang điểm bình thường kia chắc chắn là một tuyệt thế giai nhân. Thế nhưng người ta luôn ở bên người chủ công, Phong Chân chỉ có thể xa xa ngắm nhìn tưởng tượng hình dáng của mỹ nhân chứ không dám nhiều lời.
"Tuệ nương tử làm sao vậy?"
Phong Chân thấy cô buồn bã không khỏi lên tiếng hỏi thăm.
Người chủ công bảo vệ ai dám bắt nạt cô?
Tuệ Quân đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ, nghe thấy có người gọi liền giật mình tỉnh lại.
"Chào Phong tiên sinh" Trên người cô vẫn là trang phục y binh, thấy Phong Chân tiến tới hai bước liền bối rối không biết làm sao.
Phong Chân nhíu mày, trong lòng càng nghi ngờ và đề phòng.
Ở quân doanh này, có chủ công che chở ai có thể làm cho Tuệ Quân bất an như vậy?
"Tuệ nương tử gặp chuyện gì sao?" Phong Chân hỏi dò.
Tuệ Quân nghĩ nghĩ, nhìn xung quanh rồi ra hiệu cho Phong Chân cô có chuyện muốn nói.
Tuệ Quân nói ra nỗi lo lắng của mình khiến Phong Chân vô cùng kinh ngạc.
"Phong tiên sinh?"
Phong Chân lấy lại tinh thần nói: "Tuệ nương tử lo lắng không phải là không có lý do. Nếu lấy sắc đẹp ly gián đúng là một cách hay. Trong ải Gia Môn đang đồn ầm lên Phù Vọng có ý quy thuận chủ công, nếu lúc này có giai nhân tuyệt sắc xuất hiện, dù Phù Vọng có mấy cái miệng cũng khó lòng giải thích. Thế nhưng Tuệ nương tử có nghĩ tới, nếu làm như thế không chỉ cô bị thiệt thòi mà còn gặp nguy hiểm đến tính mạng"
Để xóa bỏ lời đồn đại, biện pháp tốt nhất chính là giết mỹ nhân được đưa tới.
Từ cách làm việc của Phù Vọng trước đây, chưa chắc gã sẽ không làm ra những chuyện vùi hoa dập liễu như vậy.
Tuệ Quân cắn răng nói: "Nếu có thể vì lang quân phân ưu, nô nguyện đi làm. Còn xin tiên sinh chỉ giáo như thế nào mới có thể để lang quân đồng ý"
Phong Chân cảm thán một tiếng: "Hồng nhan họa thủy"
Tuệ Quân sững sờ, anh ta vội bổ sung: "Không phải nói cô, tại hạ đang nói chủ công"
Có thể để một tiểu cô nương tốt như thế hy sinh, uy lực của chủ công còn đáng sợ hơn hồng nhan họa thủy.
"Tuệ cô nương chỉ cần nói với chủ công..."
Phong Chân hạ giọng, dặn dò Tuệ Quân một cách kỹ lưỡng: "Nói như thế chủ công rất có khả năng sẽ đồng ý"
💬 Bình luận chương