Trương Bình ngồi cạnh Vệ Từ nói thầm: "Thật sự không hiểu sao mấy chương cậu viết lại được người dân yêu thích như thế?".
Đúng là "học sinh giỏi" của Uyên Kính tiên sinh có khác, tên này còn chạy đi viết truyện thị trường.
Viết thì cũng được thôi, nhưng cái tên này lại thích câu khách, mỗi ngày són được chút chút làm người ta ngứa ngáy hết cả người, chỉ thiếu nước bắt Vệ Từ vào phòng tối ngày ngày ép dầu ép mỡ tới khi hết bộ truyện, không hết thì không cho ăn.
"Thì mục đích kể cho dân nghe mà, nếu quá văn hoa thì bọn họ sao hiểu được, mà không hiểu thì sẽ không hứng thú đi nghe đâu, nếu viết cho họ thì phải chú ý sao cho phù hợp với thói quen của họ chứ, dân chúng nghe hiểu, thấy hay thì tất nhiên sẽ cảm thấy hứng thú, như thế mới thành công."
Người ngoài nhìn vào chỉ thấy Vệ Từ đang làm chuyện vớ vẩn. Tiểu thuyết gia tuy cũng là một trong Bách Gia Chư Tử*, nhưng luôn bị người đời lên án khinh thường.
💬 Bình luận chương