Trong thoáng chốc, mọi người sinh ra ảo giác giống như có đoàn tàu chạy qua, tiếng "Tu tu tu" gào thét bên tai...
Thật không biết người đó đi đâu để tìm nhiều câu thơ súc tích như vậy, hoặc có thể nói người cổ đại ở phương diện này cũng tương đối lão luyện.
[Cát Cầm Cầm Không Biết Xấu Hổ]: Alo? 113 đó hả? Ở đây có lão phịch thủ, tình huống đã không thể khống chế nổi.
Với tuổi của cậu mà nói, quả thực làm được như vậy đã là khá tốt. Tính tình ôn hòa khiêm tốn, làm việc tận tụy cẩn thận, ở đâu cũng được yêu mến.
Trình Viễn bẩm báo: "Đêm qua phụ thân nhiễm phong hàn, sáng nay lang trung đã đến khám nhưng vì bệnh tình khá nặng nên hiện giờ ông vẫn còn nằm trên giường." Trên mặt của cậu toát ra vẻ lo lắng, có thể thấy được Trình Thừa thực sự ngã bệnh.
Khương Bồng Cơ vội vàng hỏi: "Trình tiên sinh ngã bệnh? Lang trung nói sao?"
Đúng vậy, nếu hai việc này mà thật sự thành công thì Trình Thừa nhất định sẽ được lưu danh sử sách. Nói thẳng ra thì tất cả những học sinh được lợi nhờ ông đều sẽ tôn sùng gọi ông là "Bán sư*".
* Bán sư: một nửa là thầy, ý chỉ dù Trình Thừa không phải tiên sinh dạy học nhưng vẫn được tôn làm thầy.
Khương Bồng Cơ liếc mắt đã hiểu hết những phiền phức bên trong. Cô nói: "Việc này đúng là rất khó giải quyết, chỉ dựa vào sức lực của một mình Trình tiên sinh thì e là khó có thể làm được. Chi bằng chờ tình hình của Đông Khánh phương Bắc ổn định, lúc đó Trình tiên sinh lại cho dán bảng thông cáo, mời danh sĩ khắp nơi đến để cùng tham gia?"
Trình Viễn thở dài, ý kiến của cậu cũng giống như Khương Bồng Cơ, nhưng mà phụ thân nhà cậu là người vô cùng cố chấp, chưa đụng phải tường chưa chịu quay đầu. Chỉ khi thế lực của chủ công ngày càng mạnh thì lời nói của Trình Thừa mới càng có trọng lượng, sự phản đối mà ông gặp phải cũng sẽ ngày càng ít. Cậu tính đợi bệnh tình của Trình Thừa khá hơn một chút rồi sẽ đến khuyên thêm lần nữa.
Loại chuyện dễ dàng rước lấy gạch đá của các danh sĩ trong thiên hạ kiểu này thì vẫn nên cẩn thận một chút.
Đến khi Khương Bồng Cơ bận bịu xong xuôi, mặt trời đỏ rực cũng từ từ nấp sau đường chân trời.
Màn đêm buông xuống, tiệc ăn mừng được tổ chức.
💬 Bình luận chương