Được biết Khương Bồng Cơ sẽ đến, Liễu Xa đã sớm phái người tiếp ứng.
Phù Vọng cưỡi ngựa đi trước, phát hiện người tiếp ứng họ cũng không ít. Hai mắt gã liếc qua thì nhìn thấy một thiếu niên toàn thân áo gấm đứng đầu, diện mạo có mấy phần tương tự chủ công nhà gã.
Phù Vọng biết chủ công nhà mình còn có một thứ đệ, nhìn thấy dáng vẻ của thiếu niên thì đại khái đã đoán ra thân phận đối phương. Gã tiến lên hỏi thăm, thiếu niên đó cười tự giới thiệu, khẳng định suy đoán của Phù Vọng.
Thân hình thiếu niên hơi gầy, tướng mạo tinh tế tuấn nhã, ăn vận đẹp đẽ, bên ngoài khoác áo lớn bằng lông nhẵn bóng. Người ngoài vừa nhìn đã biết cậu là thiếu gia nhà giàu, đứa bé ngây thơ không rành thế sự, tựa như một chú mèo con hồn nhiên vô hại.
Nhìn thấy trang phục của thiếu niên, trong lòng Phù Vọng tự động gán cho đối phương cái mác - Tên gà mờ yếu ớt. Dù nói thế nào cũng là thứ đệ của chủ công, Phù Vọng trực tiếp xuống ngựa hành lễ với đối phương.
"Nghe nói a tỷ đã tới, tướng quân có thể dẫn ta đi gặp tỷ ấy không?" Thiếu niên vội vàng đỡ Phù Vọng dậy, nụ cười thuần khiết sạch sẽ như những bông tuyết trắng ngần trên đỉnh núi kia, khiến người ta không thể sinh lòng phòng bị.
Phù Vọng chưa từng nghe nói quan hệ giữa chủ công và thứ đệ của cô tốt nhưng cũng chưa từng nghe bất kỳ tin đồn không tốt nào. Thấy thiếu niên hưng phấn mà vội vàng như vậy, vẻ mặt lạnh nhạt của Phù Vọng thoáng hòa hoãn. Gã đứng thẳng người, thân hình cường tráng vạm vỡ cao lớn khiến đối phương không bì nổi.
"Đây là điều tất nhiên."
Phù Vọng lên ngựa lần nữa, thiếu niên cũng bảo người hầu dắt tọa kỵ của mình đến, động tác của cậu vụng về, hơi có vẻ khó nhọc leo lên lưng ngựa. Vì đã lãng phí một chút thời gian, sau khi thiếu niên ngồi vững vàng thì hơi xấu hổ cười với Phù Vọng.
"Tướng quân dẫn đường nhé, để tránh a tỷ chờ sốt ruột." Phù Vọng im lặng dẫn thiếu niên áo gấm tới gặp Khương Bồng Cơ.
Thiếu niên áo gấm ngồi trên lưng ngựa, một tay run run nắm dây cương, một tay kia vụng về ép chặt chiếc khăn, dùng cánh tay ngăn cản gió thu gào thét. Phù Vọng thấy vậy không khỏi gán cho thiếu niên một cái mác khác - bình hoa đẹp nhưng vô dụng. Nam tử hán đại trượng phu, vậy mà ngay cả cưỡi ngựa cũng không thạo như vậy, mất mặt hết sức.
Phù Vọng yên lặng dẫn đường, dẫn thiếu niên áo gấm tới trước mặt Khương Bồng Cơ.
Khi thiếu niên cưỡi con ngựa cao lớn này chậm rãi xuất hiện trong phạm vi quay phim của kênh livestream, người xem đã bắt đầu gào thét chói tai.
[Hạ Hầu Tử Huyên]: Má ơi, cục cưng đã nhìn thấy mối tình đầu của mình.
[Biển Diện Chi Từ]: Thật không biết xấu hổ, kia là vị hôn phu của cục cưng, bitch nào muốn cướp với cục cưng?
Lời này của Khương Bồng Cơ rất khó nghe, Phù Vọng ở bên cạnh nghe xong, ánh mắt khác thường liếc một vòng giữa cô và thiếu niên áo gấm. Có thể nhìn ra tình cảm của đôi tỷ đệ này không tốt.
Cũng đúng, một người là đích nữ con vợ cả, một người là thứ tử con vợ lẽ, sao như nhau được? Dù thiếu niên này là đứa con trai duy nhất của Liễu Xa nhưng chủ công nhà mình có triển vọng như vậy, còn không tốt hơn một đứa con trai vô tích sự sao?
Sắc mặt thiếu niên áo gấm thoáng ngừng lại, dường như hơi ủ rũ nhưng rất nhanh lại khôi phục nhiệt tình. Dù thái độ của Khương Bồng Cơ với cậu lạnh nhạt, ám chỉ Liễu Xa không tốt với cậu, cậu cũng không nói gì, suy cho cùng đó là sự thật mà.
Khương Bồng Cơ nói: "Đã vậy thì đi thôi, miễn cho phụ thân phải chờ lâu."
💬 Bình luận chương