"Ta khen ngươi đẹp, chẳng lẽ là sai sao?" Khương Bồng Cơ nhướng mày nói với vẻ đương nhiên.
"Có tướng mạo đẹp để người khác phải khen ngợi, đó c*̃ng là chuyện đáng để tự hào. Điều này nói lên rằng, vẻ bề ngoài c*̉a ngươi cao hơn người bình thường rất nhiều."
Từ Kha bị một c*̣c tức nghẹn ngang họng, nuốt không xuống được mà nhổ ra c*̃ng không xong, gương mặt trắng trẻo giờ đã biến thành màu gan heo.
Này nào đâu có phải là khen, rõ ràng là đang chọc ghẹo cậu đấy chứ?
"Hôm nào có rảnh, đưa ngươi đến ngõ Leng Keng mở mang tầm mắt. Để ngươi đỡ phải nói ta cố ý chòng ghẹo ngươi."
💬 Bình luận chương