Ngoại trừ Phong Chân, Khương Bồng Cơ và người xem livestream cũng mê mẩn, những người khác lại không mấy hứng thú.
Kẻ thì cúi đầu, kẻ thì ăn cơm.
Bọn họ đã quen sống giản dị, quen với những bữa tiệc tẻ nhạt nên thoáng chốc phải đối mặt với sơn hào hải vị lại thấy quá ngấy.
[Thiên Tài Quách Phụng Hiếu]: Ái chà, chuyển kiếp sướng thật, nếu có thể sống như Streamer, khi tỉnh thì nắm quyền thiên hạ, khi say thì gối đầu trong lòng người đẹp, chỉ nghĩ thôi đã thấy thèm.
Mấy bà chị này quá xinh đẹp, như hoa như ngọc cũng chỉ có thể đến vậy mà thôi. Đường nét gương mặt của phụ nữ nhà Hán xinh đẹp nhưng kín đáo nên nhìn tương đối bình thường, còn người đẹp Bắc Cương lại nóng bỏng, hợp với thẩm mỹ của người xem hơn.
Mặt chỉ là phụ, quan trọng nhất là các chị vũ cơ này ngực lớn mông vểnh, nhìn thôi đã cảm thấy xúc cảm không tệ rồi.
[Dây Leo Xanh Dưới Ánh Trăng Sáng): #ngoáy mũi, thím nói là nếu được sống như Streamer...
Nếu không sống tốt được như vậy thì sao?
Ai bảo người ta là chủ công, chỉ cần là vấn đề không vượt quá nguyên tắc thì gần như không ai ngăn cản được cô. Hơn nữa, người ta cũng là muốn tốt cho tướng sĩ.
Sau tiệc ăn mừng đơn giản, mọi người nên làm gì thì làm đó.
Tuy hôm nay giành được chiến thắng lớn, nhưng bọn họ vẫn phải sắp xếp lại chiến lợi phẩm, phân người trông coi tù binh, kiểm tra lại số người thương vong...
Mặt khác, các binh sĩ cũng quá mệt, nếu như không phải chìm đắm trong niềm vui chiến thắng thì có lẽ bọn họ đã sớm tìm một chỗ nằm ngủ rồi.
Mọi người đều lui xuống, Khương Bồng Cơ đặc biệt giữ Vệ Từ lại.
Phong Chân nháy mắt ra hiệu với Vệ Từ trước khi đi, Kỳ Quan Nhượng lại nhìn anh với ánh mắt thương hại.
Ánh mắt người trước viết "Nắm chắc cơ hội", ánh mắt người sau viết "Đi đường cẩn thận".
Vệ Từ: "..."
"Tử Hiếu.."
Khương Bồng Cơ nắm tay của Vệ Từ, bàn tay này không mềm mại như của phụ nữ, trái lại có phần thô ráp.
Vệ Từ cúi xuống nhìn tay cô.
Đôi môi mỏng của anh khẽ mở ra, giọng điệu bình tĩnh hỏi: "Chủ công đang so sánh cảm xúc giữa hai bên sao?"
Lúc này livestream vẫn chưa tắt, người xem kích động nhận tình hình phát triển này mà ngây ra một giây, sau đó lập tức kêu gào...
[Tiểu Đinh Đinh Gặp Sao Hay Vậy]: Cục cưng đã bỏ qua tình tiết quan trọng nào sao? Vì sao người đẹp Vệ Từ tiếp nhận chuyện bị Streamer sờ tay mà không hề khó chịu vậy? Trước đây đừng nói là sờ tay, người ta chỉ đùa giỡn một câu đã nghiêm nghị hoặc tránh đi rồi...
[Mạn Châu Sa Hoa]: Đừng hỏi cục cưng, cục cưng cũng không biết đâu.
Khương Đồng Cơ hỏi: "Tử Hiếu đang ghen sao?"
Vệ Từ nói: "Đó chẳng qua chỉ là phụ nữ, có gì phải ghen chứ?" Nếu như ngay cả vậy cũng ghen, chắc kiếp trước anh đã sớm bị chết đuối trong vài giây rồi.
Nhắc tới cũng lạ, bệ hạ và đàn ông đều là bạn bè thân thiết, nhưng phụ nữ luôn có tâm tư không thuần khiết với cô.
"Chà... coi huynh thản nhiên như vậy, nhìn mọi chuyện cũng rất rõ ràng." Khương Bồng Cơ nói: "Đây là do huynh thường nhìn thấy sóng to gió lớn sao?" Cô nói một lời hai nghĩa.
Vệ Từ cũng không kinh ngạc hoảng hốt như trước đây nữa.
Anh có dự cảm, người trước mắt này không chỉ l*t s*ch áo lót của mình mà sợ rằng còn suy đoán được không ít chuyện anh đã từng trải qua trước đây.
"Chỉ cần chủ công thích là được." Vệ Từ nói.
[Hôn Nhẹ Thanh Hà]: Hoạt động tâm lý của người đẹp Vệ Từ lúc này... Đúng là một người đàn ông có thể lướt sóng trên biển giấm chua, không sợ gì cả!
"Tử Hiếu lạnh nhạt quá, ta không vui." Khương Bồng Cơ giơ tay về phía anh: "Ta muốn huynh ôm hôn mới vui vẻ."
Vệ Từ lặng lẽ đỏ mặt: "..."
Sao lại có người trắng trợn như vậy chứ? Không phải đẳng cấp của anh không đủ, chỉ là đụng phải người có đẳng cấp quá cao mà thôi!
"Chủ công đừng làm loạn nữa." Vệ Từ dừng một chút mới nói thêm một câu: "Ở đây là quân doanh đấy."
"Vậy không phải trong quân doanh là được đúng không?"
Vệ Từ: "... Vậy cũng không được."
Kiếp trước, bệ hạ miệng lưỡi trơn tru như thế sao?
Rõ ràng lúc đó người rất trầm lặng, rất nghiêm túc, rất đứng đắn cơ mà?
"Hôm nay giành được thắng lớn, Tử Hiếu không khích lệ ta cái gì sao?" Khương Bồng Cơ vẫn giơ tay về phía Vệ Từ.
Anh im lặng một lát mới lấy một thứ từ trong tay áo ra, đặt vào trong bàn tay của cô.
Một cái ấn nhỏ nhắn.
Ấn này chỉ có một chữ... Bồng.
Ở nơi khác, Phong Chân định đi ngủ lại thấy Kỳ Quan Nhượng quay đầu nhìn về phía lều chính liền gác một tay lên vai anh ta.
"Còn ra thể thống gì nữa!" Kỳ Quan Nhượng hất tay Phong Chân xuống.
"Lại nói... Chủ công tròn mười chín tuổi rồi nhỉ?"
Kỳ Quan Nhượng nhíu mày: "Có gì thì huynh cứ nói thẳng ra đi."
"Huynh nói xem bọn họ..." Phong Chân nhíu mày để lộ ra vẻ mặt đàn ông đều hiểu.
"Đó là chủ công!" Kỳ Quan Nhượng trầm mặt xuống, trong mắt có phần nghiêm khắc: "Phong lãng tử, huynh nên chú ý lời nói và việc làm của mình đi!"
Phong Chân không sợ anh ta, nói: "Không phải ta bất kính với chủ công mà chỉ là lo lắng một chuyện. Chủ công là phụ nữ, vậy ai sẽ kế thừa gia nghiệp của ngài ấy đây?" Nếu không có người thừa kế, những thần tử như bọn họ sẽ giống như lục bình không có rễ, lòng người không ổn định được.
"Dĩ nhiên là thiếu chủ tương lai rồi, chuyện này cũng cần phải hỏi nữa sao?" Kỳ Quan Nhượng nói: "Vệ Tử Hiếu tự biết chừng mực, huynh ấy sẽ không dám đi quá giới hạn đâu."
💬 Bình luận chương