
Đánh giá của bạn:
Thể loại: 1×1, Chủ thụ, Cường công, Cường thụ, dị năng, Hài hước, Hành động, Hệ thống, Ngọt, Sảng văn, Tận Thế, Xuyên không GIỚI THIỆU:Kỳ Hòa với kinh nghiệm 12 năm trong nghề làm game tester[1], chuyên săn lùng bug, thao tác miễn chê.[1] Game tester là người kiểm thử trò chơi, có nhiệm vụ chơi thử các phiên bản beta để tìm lỗi (bug), đánh giá trải nghiệm người dùng và đảm bảo game hoạt động mượt mà trước khi phát hành chính thức. Sau cái chết đột ngột, lại du hành đến tận thế. Vào ngày đầu tiên, cậu có được hệ thống và biết rằng bản thân là ‘vật hy sinh' của thế giới này, đã vậy còn phải bám sát kịch bản diễn tròn vai trong mọi nút thắt quan trọng. Nút thắt kịch bản đầu tiên. Hệ thống tóm tắt: “Ngài ích kỷ, ngài đê tiện. Ỷ vào phần ân tình mà ba mẹ để lại, bắt ‘chiến thần' Diêm Xuyên Bách đến thành phố H đón mình. Diêm Xuyên Bách cho ngài đồ ăn nhưng vừa thấy nó hết đát thì ngài lại thẳng tay ném nó xuống trước mặt anh ấy."Tải kịch bản:[Trong căn phòng trọ chật hẹp, Diêm Xuyên Bách đạp cửa bước vào. Ánh mắt anh rét lạnh đầy khinh miệt, ném một túi bánh mì đến trước mặt cậu. Đây là phần ăn cuối cùng của Diêm Xuyên Bách, vậy mà cậu lại lãng… ▇▇▇]Bíp bíp, hệ thống bị lỗi. Hệ thống:? Kỳ Hòa:?…Lãng[2] à? Gì chứ lãng này cậu giỏi lắm nè.[2] Gốc 浪 có nghĩa là lãng, có thể hiểu là ‘lãng phí' theo ngữ cảnh trên, nhưng thụ cố tình hiểu theo từ ‘lãng tử' – sống phóng túng, gặp dịp thì chơi, thả thính muôn nơiKỳ Hòa: Vậy tôi diễn theo cách của tôi nhé. ^^Ngay sau đó, RẦM! Trong căn phòng trọ chật hẹp, Diêm Xuyên Bách đạp cửa bước vào. Tại thế giới tận thế sinh tồn của kẻ mạnh, Diêm Xuyên Bách cực ghét mấy tên ‘bình hoa'[3].[3] Đẹp nhưng vô dụngĐặc biệt là ‘đồ bỏ đi' chỉ biết dựa vào ân tình của người khác, tay chân yếu nhớt. Nhưng dần dà, anh phát hiện có chỗ nào đó cứ sai sai.…[Cậu nhìn đám zombie đang xúm lại, quay sang nắm tay Diêm Xuyên Bách… ▇▇▇]Kỳ Hòa: Nắm lấy rồi chạy.