Sở Tứ rất nhanh liền trở lại, chỉ là nhìn vẻ mặt hắn, hình như tình hình có chút không tốt.
"Thế tử, Sở Trung là nô tài đáng chết, cũng không liên quan tới ông đây." nói xong, Sở Khiếu Thiên trừng mắt Sở Trung.
Sở Trung cúi đầu, không dám nhìn Sở Khiếu Thiên, trong lòng biết lần này xong rồi, nếu thế tử gia biết chuyện này, còn không biết ngài ấy cùng vương gia náo loạn đến mức nào.
Liễu Hân Linh lúc này còn có gì không hiểu, chỉ nhìn diện mạo nam nhân này cũng đủ hoài nghi hắn có phải con riêng của An Dương vương không. Hơn nữa An Dương vương phái Sở Trung cho bọn họ biết trong kinh thành này không phải là cái gì cũng dễ khi dễ như vậy."
Theo Sở Khiếu Thiên ra lệnh một tiếng, Sở Tam Sở Tứ rất trung thực tiến lên đánh.
Nam tử kia thấy Sở Khiếu Thiên không nói hai lời liền đánh, trên mặt hiện lên tức giận, chỉ là hắn còn có chút chần chờ, kết quả lần này cũng chỉ là muốn biết rõ ràng gần đây rốt cuộc là ai bị đạp cho tới sống không được chết không xong, bị làm cho tàn phế, thật sự là sống không bằng chết a.
"nói đi, có phải cha ta sai ngươi làm như vậy hay không?" Sở Khiếu Thiên vừa uống trà vừa hỏi.
Sở Trung len lén liếc nhìn thế tử gia, đàng hoàng đáp một tiếng phải
"Chậc, lão già sẽ không cho Mai Nghiệp Bân là con riêng của ông ta chứ?"
Sở Trung cứng họng không có trả lời, chỉ là hành động này đã chỉ ra, Sở Khiếu Thiên đã đoán đúng.
"Lão hòa thượng Bạch Mã Tự không phải nói lão già thuộc dòng độc đinh mệnh sao? Từ đâu có con riêng?" Sở Khiếu Thiên buồn bực nói."Chẳng lẽ lão già muốn nhi tử đến điên rồi, thấy người có tướng mạo giống giống, cho nên máu gà lên não, liền trực tiếp phái người đi cho bọn họ bắt được nô tài, hơn nữa còn ngộ nhận thế tử ngài là kẻ chủ mưu phía sau."
Sở Khiếu Thiên hừ một tiếng, tiếp tục hỏi, đại khái biết chút tình huống.
An Dương vương là nửa tháng trước trên đường tình cờ gặp Mai Nghiệp Bân, nam tử này có diện mạo cùng Sở Khiếu Thiên tương tự năm phần, cũng là có chút giống An Dương vương, khiến An Dương vương lập tức bị kích động. Ngũ quan của Sở Khiếu Thiên di truyền từ An Dương thái phi, cùng An Dương vương cũng không phải giống lắm, thực khiến An Dương vương rất là đáng tiếc —— Đây cũng là lí do vì sao An Dương thái phi thương cháu trai đến vậy. Mà bộ dáng Mai Nghiệp Bân này cũng không chỉ có sáu phần giống như An Dương thái phi, còn có ba phần giống như An Dương vương, loại trùng hợp này, thực khiến người ta hoài nghi. Chỉ là Mai Nghiệp Bân hình như là xuất thân từ nhà thương hộ, vả lại xem ra địa vị trong gia tộc cũng không thấp, xem ra thực không giống con riêng của nhà khác, khiến An Dương vương có chút chần chờ, vì vậy, An Dương vương liền làm ra một việc ngốc là cho Sở Trung đi xảy ra chuyện, cũng phải làm như vừa rồi, đánh bay bọn họ đến không trung nha!" Sở Khiếu Thiên khích lệ nói.
"Được." Liễu Hân Linh cười híp mắt đáp một tiếng.
Huyền Châu, Sở Tam, Sở Tứ cùng nghe thấy, trong lòng phát hoảng, giống như có thiên binh vạn mã chồm qua chồm lại. Lại nói, nữ nhân lợi hại như vậy, thật khác thường đúng không, là nam nhân của nàng cũng sẽ không nên cảm thấy vui mừng đúng không? Nhưng thế tử gia của bọn họ lại mang một bộ mặt kiêu ngạo lại thật phấn khích aaaa!
không để ý tới bọn tỳ nữ cùng thị vệ đang thẫn thờ, Sở Khiếu Thiên rất ân cần bóc hạt dẻ cho Liễu Hân Linh, mới vừa vận động, nên bụng khá là trống rỗng, Liễu Hân Linh cũng không cự tuyệt hắn bóc hạt dẻ đưa tới, ăn hết sức ngon lành —— chủ yếu là đồng lòng, cùng phục vụ nhau, được nam nhân của mình phục vụ cùng tỳ nữ phục vụ đương nhiên không giống nhau.
Ngồi một hồi, Sở Khiếu Thiên liền đi tính tiền, rời quán rượu, mang theo Liễu Hân Linh trực tiếp trở về vương phủ.
Trở lại vương phủ, Sở Khiếu Thiên hỏi biết An Dương vương đã trở lại, liền nói Liễu Hân Linh tự mình trở về Ôn Tâm viện, tự mình trực tiếp đến thư phòng An Dương vương phủ tìm phụ thân.
Sở Trung là thân tín của An Dương vương, chuyện ngày hôm nay chắc chắn hắn sẽ thực thà bẩm báo với An Dương vương, Sở Khiếu Thiên cảm thấy chuyện này không có gì đáng giấu diếm, liền không có ém miệng Sở Trung, thậm chí còn tự mình trực tiếp đi tìm phụ thân nói chuyện.
đi vào thư phòng, An Dương vương đang ngồi trước bàn đọc công văn, Sở Khiếu Thiên tùy tiện đi tới, thỉnh an phụ thân xong, đi thẳng vào vấn đề.
"Cha, có phải đã già nên hồ đồ rồi không, Mai Nghiệp Bân này tuổi còn lớn hơn cả con, không thể nào là con riêng của cha được, cha bỏ cái ý nghĩ đó đi."
An Dương vương suýt bị sặc nước miếng, lời nói nhi tử trực bạch khiến trong lúc nhất thời ông nói không ra lời.
Sở Khiếu Thiên nhìn vào cha hắn, vẻ mặt rất nghiêm túc.
An Dương vương bị hắn nhìn làm mặt già có chút chịu không được, buồn bực nói: "Bổn vương làm việc cho phép con nói bừa sao? Chuyện ngày hôm nay con hành sự cũng thật l* m*ng, lại đem Mai Nghiệp Bân đánh cho thành như vậy, để cho nhà hắn biết được, nếu là cường thế, không chừng lại ồn ào thành chuyện gì đây, đến lúc đó mặt mũi bổn vương này đều mất hết!"
Sở Khiếu Thiên hừ hừ hai tiếng, mặt đầy vẻ hời hợt.
An Dương vương bình thường phiền não nhất bộ dáng đó của hắn, chỉ tiếc đánh không được mắng cũng không xong, cứ vậy để cho hắn chọc giận gần chết, "thật may là Mai Nghiệp Bân này hôm nay mang thủ vệ tới không nhiều lắm, hắn mà muốn có mạng con, hiện con còn có thể đứng ở nơi này sao? Về sau làm việc nhớ động não nhiều một chút, đừng mang cái đầu nóng hừng hực đó xông lên tự mình gây chuyện."
Sở Khiếu Thiên nghe được sự quan tâm của ông, chỉ là không hề có chút cảm kích, "Cha, con mặc kệ Mai Nghiệp Bân này có phải con riêng của cha hay không, dù sao không thể để chuyện này khiến mẹ đau lòng."
An Dương vương trầm mặt, không hề lên tiếng.
Sở Khiếu Thiên thấy không có việc gì, liền muốn đứng dậy rời đi.
An Dương vương nhìn một phần tài liệu trên bàn, đột nhiên phát hiện cái gì, nói: "Khiếu Thiên, tiết trùng ngọ lúc thuyền trưởng công chúa gặp tập kích, đã tra ra chút tin tức."
"Là ai?"
Sở Khiếu Thiên quắc mắt xoay người, nghiến răng hỏi, khóe mắt xếch lên tràn ra luồng sát khí hung ác, cả khí thế biến đổi, hung ác không tả được.
💬 Bình luận chương