Quá trình học hành của Tô Trầm rất thần tốc, tuy bây giờ cấp học vẫn đang dừng ở lớp 7 nhưng lượng kiến thức thì đã sắp lên đến lớp 10 rồi.
Bé tạm giảm tốc một giai đoạn để ban ngày có nhiều thời gian luyện tập nâng cao thể lực với giáo viên boxing, dần dà đi đứng nói năng đều nhanh nhẹn hiên ngang hơn rõ rệt.
Đến tháng 11, thành phố Bắc Đông đón trận tuyết lớn nhất trong lịch sử, diễn vài cảnh thôi là bắt đầu cóng đến nỗi môi tái xanh vì rét, tai cũng như sắp rụng theo.
Ở phim trường, chậu than được đặt khắp xung quanh để sưởi ấm, miếng dán giữ nhiệt thì phải phát sỉ đến cả trăm thùng cho cả đoàn sử dụng.
Gió tuyết lớn quá, đến nỗi có khi cách tầm 10 m đã không nghe thấy được đạo diễn đang hét cái gì.
Trong nguyên tác, đoạn này kể về chiến dịch thắng bằng chiêu lạ gây chấn động.
Tây Nam ẩm ướt, hiếm khi có tuyết.
Từ lâu trước kia đã có quân sư ra kế hỏa công, nhưng lửa có vượng đến mấy cũng bị gió mưa dập tắt, trong hoàn cảnh ẩm thấp bùn lầy thế này thì hiệu quả cực kì có hạn.
Chưa xét đến việc cây cối cành lá ướt rượt khó cháy, không ít thực vật lại còn tiết ra chất dịch xanh lục dinh dính, khiến việc hỏa thiêu dãy núi gian nan hơn nữa.
Thời điểm bạo loạn bùng phát, Cơ Linh dẫn quân xuôi nam, thất bại nhiều trận, cứ như mất phương hướng trong đêm, không tìm nổi lối thoát giữa địa hình dị hợm của núi non Tây Nam.
Xét theo lẽ thường thì việc truyền tin thời cổ đại cực chậm, thường khi tình hình trong quân truyền được về kinh thành thì đã phải tận mấy ngày sau, trừ việc đổ thêm tiền phái chi viện thì hoàng đế là một người ngoài cuộc, hoàn toàn không làm nổi gì.
Nhưng Nguyên Cẩm thì khác. Chỉ một mình cậu là hoàng đế đã đích thân trải qua đêm Trùng Quang.
Khi rơi vào giấc mộng, cậu có thể đưa hồn lìa khỏi xác như thể linh phách thoát ly, bay lên không trung chân trời tựa một sợi lông vũ, quay dựng mấy chục ngàn chữ nói trên trở thành một bộ phim, đoàn phim phải tốn đến gần 3 tháng.
Đợt tuyển công khai ban đầu có một cô bé tên là Đới Hân được chọn vào vai Long Ngư cùng hôm với Tô Trầm, đã cầm chèo đưa thuyền ngay từ đoạn mở đầu bộ thứ nhất.
Lúc ấy cô bé mới 12 tuổi, hiện giờ cũng đã lớn lên tuổi 15, đoàn phim còn đặc biệt làm riêng cho nhân vật cả bộ tạo hình trang sức quần áo mang màu sắc đặc trưng của phong cách Triều Châu dựa theo hình tượng "nương nương Tuyết".
Cùng một cảnh phim, đầu tiên cần diễn một lượt vào lúc trời còn xanh nước còn biếc, rồi đến lúc tuyết lớn đầy trời phải diễn lại lần nữa, cắt ghép với nhau chăm chút chỉnh sửa, mới đủ để khiến người xem tin tưởng.
Hồi mới vào đoàn phim Đới Hân khá nhút nhát, ít khi cất lời, bất cẩn đâm phải ai cũng xin lỗi lia lịa, không hề tự tin.
Trong đoàn có quá nhiều gương mặt xa lạ cứ đến rồi lại đi, vốn dĩ Tô Trầm cũng không ấn tượng gì nhiều về cô bạn, mãi đến một lần đang diễn chung giữa núi thì đạo diễn Bặc bỗng ra dấu cắt ngang.
"Cut! Tạm dừng chưa quay vội."
Tô Trầm còn chưa đọc được hết thoại, tưởng là mình nghiêng người che mất ống kính.
Bặc Nguyện vẫn đang xem đoạn tua ở màn hình giám sát, chưa đi ra tận nơi mà nói vào bộ đàm: "Cái gì trong mắt cô bé kia?"
Đới Hân giật mình thon thót, hoảng hốt luống cuống đứng dậy: "Cháu có vấn đề gì ạ?"
"Trang điểm, lại đây."
Chuyên viên tạo hình phụ trách cô bé không dám chậm trễ, rảo bước chạy ra trước mặt đạo diễn: "Sao thế ạ?"
"Trong mắt cô bé có gì thế?"
"À à, đấy là lens ạ, kiểu áp tròng thẩm mỹ." Thợ trang điểm lờ mờ cảm giác không được ổn lắm, gượng cười nói: "Dạo này cái này thịnh hành ghê ạ, em thấy nhiều diễn viên các đoàn khác cũng thích dùng nên cũng không cản..."
Bặc Nguyện vẫn đang xem bản quay, lúc lâu sau nói: "Gọi cô bé lại đây."
Đới Hân mặc trang phục tế lễ dày nặng của nương nương Tuyết, nhấc vạt váy bước nhanh tới, giọng lí nhí: "Đạo diễn ạ..."
Ông bác Bặc thở dài nói: "Đoàn phim mình không có cái này, về sau cũng không được dùng đâu."
"Lens ấy ạ," Đới Hân vội nói: "cháu xin lỗi cháu xin lỗi, tại cháu thấy mắt cháu nhỏ quá nên mới làm thế ạ, cháu sẽ tháo ra ngay."
Chuyên viên trang điểm chỉ lo nấn nán nữa sẽ bị ăn mắng, kéo tay Đới Hân định đi: "Em dẫn cô bé quay vào sửa rồi tút tát lại, xong ngay đây ạ!"
"Đứng đó đã." Cuối cùng ánh mắt của ông bác cũng dời ra khỏi màn hình giám sát, nhìn qua cô bé: "Vừa nãy cháu bảo gì?"
Đới Hân sắp khóc đến nơi rồi, cũng không hiểu là câu nào của mình động chạm nữa, giờ sao mà dám trả lời.
"Cháu bảo là, cháu thấy mắt cháu nhỏ quá."
Bặc Nguyện lặp lại một lần, tự dưng quay qua hỏi người bên cạnh: "Tô Trầm, cháu thấy cô bé có xinh không?"
Tô Trầm không nghĩ nhiều: "Xinh lắm ạ."
"Tiểu Tùy?"
"Xinh ạ." Chị Tùy đáp ngay tức khắc: "Mặt trái xoan mày lá liễu, ngoại hình rất cổ điển."
"Sao cháu lại thấy mắt mình nhỏ cơ chứ." Bặc Nguyện nhìn sang cô bé nhỏ tuổi: "Bộ đầu tiên đã có mấy diễn viên nữ định âm thầm phẫu thuật bị bác khuyên phải bỏ kia kìa, việc khác bác chưa bao giờ nhúng tay, nhưng cái việc này thì ngăn được đến đâu hay đến đấy."
Trước nay ông nói chuyện không bao giờ nể nang, hôm nay hiếm thấy đầy kiên nhẫn, nhìn cô bé chậm rãi giải thích.
"Đôi mắt con người rất đẹp. Màu của nó không phải đen tuyền, bên ngoài có một vòng mang màu như hổ phách nữa."
"Cháu đeo lens vào xong con ngươi to hẳn ra như mắt mèo, nhưng lúc ánh sáng chiếu đến gương mặt cháu thì đôi mắt sẽ thành ra như lỗ đen ấy, hoàn toàn không hiện lên ánh sáng."
"Cháu lại đây xem thử máy giám sát này."
Ông nghiêng người nhường chỗ, để Đới Hân xem đoạn đặc tả vừa nãy của cô bé trên màn hình.
"Lúc đặc tả Tô Trầm, mắt thằng bé sáng mà rất có thần, nửa là ánh sáng từ tinh thần tụ hội, nửa cũng là nhờ chuyên viên ánh sáng căn góc rất tốt."
"Trong phim cháu là nương nương Tuyết, cũng là công thần phò tá mọi người đoạt lại cương vực Tây Nam, cháu rất rất xinh đẹp." Đạo diễn luống tuổi chăm chú nói: "Kể cả ở ngoài phim, cháu không trang điểm không tô son, cháu cũng vẫn đẹp."
"Đầu tiên bản thân mình phải tự tin trước đã, không thì có đeo mấy cái lens vẫn vô dụng thôi, vì tận trong thâm tâm cháu đã nghĩ là mắt mình nhỏ, không đẹp."
"Bây giờ bác không nhắc những thứ này nữa, hôm nay cháu đeo lens thì mai sẽ đi mở khóe mắt, ngày kia lại đi sửa mũi, vậy không ổn đâu."
Đạo diễn lải nhải lảm nhảm dặn dò, nhân viên công tác thì tranh thủ uống nước nghỉ ngơi.
Thư ký trường quay lẻn ra cạnh chị Tùy, tương đối hóng hớt: "Sao mà đạo diễn tận tâm với cô bé thế, chẳng lẽ là họ hàng bên đầu tư nào à?"
"Cẩn thận cái miệng nhé." Chị Tùy không cười theo mà cau mày nói: "Bác ấy tận tâm ở tất cả những chỗ cần tận tâm."
Đới Hân cũng giống Tô Trầm, đều là trẻ con bình thường chưa từng học diễn xuất.
Nếu hôm nay không được đạo diễn nhắc nhở thì có khi tương lai sẽ lệch đường thật.
"Không có quan hệ nhờ vả gì thật á?" Thư ký trường quay không thể tin nổi: "Em nhớ bình thường đạo diễn Bặc ghê lắm mà, thế mà lại hòa nhã thân thiện căn dặn cô bé lắm thế này luôn."
"Hầy, cơ mà bình thường trông cô bé cũng cứ nhút nhát sợ sệt, ra diễn chẳng tinh thần được mấy."
Chị Tùy trợn mắt liếc sang, đối phương tự giác bụm miệng ngay: "Em không lảm nhảm nữa, chị uống trà đi ạ, uống trà ha."
Thực ra đoàn phim đã chuẩn bị sẵn rất nhiều tuyết nhân tạo, từng sử dụng ở đợt tuyết chưa rơi.
Giữa khung cảnh trời trong nắng vàng, cỏ biếc cây xanh, bông tuyết loáng thoáng bay qua, ngay sau đó càng lúc càng đổ xuống nhiều hơn, màu trời cũng biến đổi dần theo.
Cảnh quay chợt đổi, tăng thêm ít kĩ xảo các thứ, phối hợp thêm các diễn viên quần chúng duỗi tay hứng tuyết, hô to mấy tiếng tuyết rơi rồi kìa, tuyết rơi thật rồi, mức hiệu quả chân thực sẽ liên tiếp tăng tiến dần.
Nhưng mọi người không thể ngờ là quay những cảnh này sẽ mất cả tháng trời ròng rã.
Đoạn chiến tranh khó quay, đạo diễn Bặc lại yêu cầu cao đến nỗi có khi bất chấp lí lẽ, nhất quyết bắt cả đoàn ở lại Bắc Đông, mài giũa các cảnh suốt không ngừng nghỉ.
Khéo cái là ở đây cũng có kha khá bối cảnh cung thành, đoàn dứt khoát chuyển luôn hàng loạt đoạn vốn định xếp về Chử Thiên sang đây, đẩy tiến độ đồng bộ cho mấy tuyến truyện cùng lúc.
Tô Trầm đi theo sau đạo diễn lớn tuổi, hôm sinh nhật còn đang ru rú trong phòng đọc bản thảo thiết kế mỹ thuật, suy ngẫm xem phải diễn như thế nào cho liên kết nhất quán, khắc họa được tính cách nhân vật.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, tự dưng phát hiện ra có gì sai sai.
Ga trải giường bị ướt.
Bé duỗi tay sờ thử, tự dưng nhớ đến giấc mơ lờ mờ nóng bỏng, mặt đùng cái đỏ bừng.
...Sao lại thế này!!
Bạn nhỏ ngượng chết mất thôi, không dám để nhân viên dọn phòng phát hiện ra, tự lôi ga trải giường chạy vào nhà tắm giặt.
Đúng lúc này thì cửa lại tít một tiếng, Tưởng Lộc quen cửa quen nẻo quẹt thẻ đi vào.
"Nãy gọi điện rủ nhóc đi ăn sáng, sao tới tận giờ ——"
"Đi ra!"
Tưởng Lộc đứng ở cửa nhà tắm, trông thấy cánh tay bé toàn bọt xà phòng, ồ một tiếng.
"Lớn rồi hả."
Tô Trầm thẹn phát điên.
"Anh đi ra đi!"
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Dạo này tăng ca hơi mệt mai xin nghỉ phép một ngày nha nha
💬 Bình luận chương