Mặt trời đã sắp ló dạng, sương mù nồng nặc như sắp ập xuống tới nơi, nhưng từ đầu đến cuối vẫn chẳng thấy mưa.
"Mưa nhân tạo chuẩn bị."
Máy móc dự phòng bên ngoài ống kính đã vào vị trí sẵn từ lâu, chuyên viên đạo cụ còn đang điều chỉnh thử lượng nước và kích thước hạt mưa.
"Anh Trương, ống dẫn đã lắp xong!"
"Mở van."
Cảm giác có tiếng sột soạt giống trăn dài chuyển động vang lên từ dưới lòng đất, rồi ngay sau đó phía trên cao lại như có mạng nhện đang phun tỏa xuống dưới.
Giọt nước mảnh đan cài dầm dề thành mưa, đạo diễn cầm bộ đàm chân trần bước vào phạm vi ống kính, nhìn về phía bóng sáng trên đỉnh núi xa xôi.
Áo lụa thêu vàng ướt đẫm nước mưa, nhiệt độ cơ thể bắt đầu giảm đi liên tục, lòng bàn tay cũng lạnh cóng.
Nhan Điện xác nhận trạng thái của Tô Trầm, gọi chuyên viên đạo cụ khởi động bổ sung ánh sáng và gió thổi.
Quạt gió bắt đầu quay vù vù, cảm giác lạnh buốt đột ngột phóng đại cứ như băng đang lan tràn ra khắp cánh tay rồi thân thể, ngay đến lưng cũng rét căm.
Chỉ lát sau Tô Trầm đã không cảm nhận được các ngón chân nữa, nhưng bé phải hứng trọn cơn gió bước lên nơi cao, lại còn phải đi sao cho thật uyển chuyển mềm mại.
Mấy chục người dựng một giấc mơ cho Nguyên Cẩm, sao bé lại không phải một trong những kẻ dệt mộng cơ chứ.
Bé lạnh đến mức muốn run, nhưng buộc phải kiểm soát phản ứng của toàn bộ cơ thể, càng thong dong càng tốt.
"Tranh thủ một lần qua luôn —— bên núi mẹ thế nào rồi?!"
"OK rồi chị Nhan ơi, tín hiệu cũng thông thoáng, chị gọi một cái bọn em bật đèn ngay!"
Vẻ xuề xòa ngày thường Nhan Điện đã lột xác hẳn, chị nhíu mày đồng thời giám sát và điều khiển việc vận hành của tất cả các khâu.
"Chuẩn bị ——"
"Action!"
Khoảnh khắc ngẩng đầu lên, Nguyên Cẩm trông thấy phía kia sườn núi có ánh chớp vàng chợt lóe.
Nét mặt y biến đổi, y chạy nhanh mấy bước rồi lao về đằng trước.
Hai đầu biển mây, bên ngoài cơn mưa bụi, du long đang vắt đuôi nơi chân trời, ánh sáng hoa lệ chảy ròng quanh lớp vảy và chiếc sừng.
Dường như nó đang cưỡi trăng thanh gió mát xuống trần, trở thành điểm hội tụ của ngàn vạn linh khí.
Nguyên Cẩm chân trần muốn đuổi theo bóng rồng thoáng vụt qua ấy, chạy đến trước vách đá rồi vươn cánh tay ra trong vô thức.
Quả nhiên thế gian này thực sự có rồng ——
Y nhìn thấy rồi, y trông thấy thật rồi!
Giữa phút tinh mơ vạn nhà say giấc, trên sườn núi chẳng ai dừng chân, y đã bắt gặp một vạt bóng rồng!
Thân hình đang uốn lượn bơi đi, cái bóng phát sáng lộng lẫy tột cùng, ngay cả giữa đêm khuya mờ tối thế này cũng đủ rung động lòng người, mê mẩn hồn phách!
Thiếu niên vồ hụt một mảng rỗng không, ngơ ngẩn lùi bước.
Nay y đã có trong tay sông núi xã tắc, đích thân chém chết thần tử ngông cuồng trước điện.
Y từng xông pha hàng tầng cửa ải, đoạt đi toàn bộ tài năng trời phú.
Song khi đứng trước vẻn vẹn một góc bóng rồng tráng lệ mà bí ẩn đây, y lại chẳng là gì hết.
Đế vương trần gian, đỉnh cao vinh quang, cũng chỉ có thể nhòm thoáng cái bóng của chân long.
Thế giới này mãi mãi lớn lao hơn những gì y tưởng tượng, mênh mang tới nỗi vượt ngoài tất thảy nhận thức của y.
Bên ngoài ống kinh, Nhan Điện lạnh đến nỗi phải xoa tay, nhóc không ngủ được thì anh nằm nhờ nhóc ngủ một lúc vậy, ây chà, chân cũng mềm phết."
Lần đầu tiên Tô Trầm được khen chân mềm, giơ tay ra véo mặt cậu.
"Cái đồ hư đốn!!"
Đang rầm rĩ thì đạo diễn Nhan mở cửa xe ra gọi to một tiếng.
"Chú Hồ đầu bếp nấu súp mì thịt tiêu cay cho mọi người đấy, hai đứa ăn không, có cả bánh trứng cuộn xúc xích giăm bông, nóng hổi hết."
Tưởng Lộc nằm ngủ tay chân giạng tòe loe, ba hoa lên tiếng: "Chị Nhan chị nhìn nhóc con kìa, là em trai mà đi bắt nạt em."
Tô Trầm: "...Ớ?"
"Ngày nào hai đứa cũng dính nhau như cái hội gà bông ấy," Nhan Điện than thở: "ở đoàn phim như này không sao nhưng ra ngoài để ý ảnh hưởng nhá, đỡ bị người ta bàn tán linh tinh."
Tô Trầm buồn cười: "Chả lẽ con trai với con trai còn yêu đương được ạ."
Tưởng Lộc đang định tiếp lời, thì tự dưng tim đập mạnh một cái.
Như thể có thứ gì vừa bị giật điện.
Căn cứ vào đâu mà lại không được cơ.
💬 Bình luận chương