Quốc Bảo ngồi trong một quán cà phê nhỏ, nơi ánh sáng yếu ớt chiếu qua những ô kính mờ. Hắn nhìn ra ngoài, nơi dòng người tấp nập qua lại. Kế hoạch của hắn đã bắt đầu hình thành, và mục tiêu không ai khác chính là Minh Nhật. Hắn cần phải loại bỏ cản trở này, để có thể chiếm lấy Vũ Hạo mà hắn luôn khao khát.
Hắn đã nghe những lời đồn về tình cảm giữa hai người, và điều đó khiến hắn cảm thấy một cơn giận dữ âm thầm. Quốc Bảo không chấp nhận việc có người khác đứng giữa hắn và Vũ Hạo. Hắn muốn chiếm hữu mọi thứ, bao gồm cả trái tim của Vũ Hạo. Hắn đã lên một kế hoạch tỉ mỉ để gieo rắc sự nghi ngờ vào lòng Vũ Hạo về Minh Nhật.
“Chào Quốc Bảo!” Giọng nói vui vẻ của Thảo Linh vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. Cô bé bước vào, mái tóc dài xõa xuống vai, khuôn mặt tươi tắn. Cô không biết rằng mình đang đứng cạnh một kẻ đang âm thầm dệt nên những âm mưu tối tăm.
“Chào Linh,” hắn đáp, cố gắng giữ vẻ bình thản. “Cậu có thể giúp mình một việc không?”
Thảo Linh nghiêng đầu, có chút nghi ngờ. “Việc gì vậy?”
“Cậu biết Minh Nhật không? Mình cần cậu tìm hiểu thêm về cậu ta,” hắn nói, ánh mắt sắc lạnh. “Hãy để ý những gì cậu ta làm, đặc biệt là khi ở bên Vũ Hạo.”
Cô bé gật đầu, mặc dù lòng vẫn cảm thấy không yên. “Mình sẽ cố gắng, nhưng tại sao cậu lại quan tâm đến Minh Nhật như vậy?”
Quốc Bảo khẽ cười, nhưng nụ cười đó không có chút ấm áp nào. “Chỉ là một chút tò mò. Mình muốn biết người mà Vũ Hạo dành tình cảm là ai.”
Thảo Linh không nghi ngờ nhiều, cô quay người rời đi, để lại Quốc Bảo với những suy nghĩ mờ ám. Hắn bắt đầu hình dung những cách thức để khiến Vũ Hạo dần dần mất niềm tin vào Minh Nhật. Hắn sẽ tạo ra những tình huống, những hiểu lầm, và nếu cần, hắn sẽ không ngần ngại sử dụng cả những lời dối trá.
Ngày hôm sau, Quốc Bảo hắn kiểm soát.
Hắn đã thành công trong việc tạo ra những hiểu lầm. Một buổi tối, khi Vũ Hạo đến tìm Minh Nhật, hắn đã sắp xếp để một cảnh tượng mà Minh Nhật đang nói chuyện thân mật với một cô gái xuất hiện trước mắt anh. Quốc Bảo đứng từ xa, chăm chú quan sát từng cử chỉ, từng nét mặt của Vũ Hạo khi anh nhìn thấy cảnh đó.
“Chào cậu!” Minh Nhật cười, nhưng nụ cười của anh vụt tắt khi thấy vẻ mặt căng thẳng của Vũ Hạo. “Có chuyện gì sao?”
Vũ Hạo không trả lời ngay, ánh mắt của anh dừng lại ở cô gái bên cạnh Minh Nhật. “Mình chỉ ghé qua,” anh nói, giọng có chút lạnh lùng.
“Cô ấy là bạn học của mình,” Minh Nhật giải thích, nhưng trong lòng anh đã dấy lên một nỗi lo lắng. “Chúng mình đang thảo luận về bài tập.”
“Bài tập?” Vũ Hạo nhắc lại, vẻ nghi ngờ hiện rõ trong ánh mắt. “Cậu không nói với mình.”
“Xin lỗi, mình không nghĩ là cậu quan tâm đến việc học của mình,” Minh Nhật đáp, nhưng lòng anh chùng xuống khi thấy sự xa cách từ Vũ Hạo.
Quốc Bảo đứng bên ngoài, lòng thỏa mãn khi thấy nụ cười của Minh Nhật biến mất. Hắn biết rằng việc gieo rắc nghi ngờ vào lòng Vũ Hạo đã thành công. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi Minh Nhật hoàn toàn bị loại bỏ khỏi cuộc sống của Vũ Hạo.
Những ngày tiếp theo, Vũ Hạo trở nên lạnh nhạt hơn với Minh Nhật. Anh không còn như trước, luôn tìm cách tránh né những cuộc gặp gỡ riêng tư. Quốc Bảo cảm thấy vui mừng khi thấy kế hoạch của mình đang diễn ra suôn sẻ.
“Mình không hiểu tại sao cậu lại thay đổi như vậy,” Minh Nhật thở dài, khi Vũ Hạo không còn muốn gặp anh thường xuyên. “Có chuyện gì không ổn sao?”
“Mình chỉ cảm thấy cần một chút thời gian,” Vũ Hạo nói, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh đang đấu tranh với những suy nghĩ mâu thuẫn. Tình cảm dành cho Minh Nhật vẫn còn đó, nhưng những nghi ngờ mà Quốc Bảo gieo rắc đã khiến anh chao đảo.
Quốc Bảo tiếp tục ra tay. Liệu họ có nhận ra sự thật trước khi quá muộn?
,
💬 Bình luận chương