Những lời Cố Thừa Ngôn nói làm trong lòng ta rất đỗi khó chịu, ta ở trong phòng khóc lớn một trận.
Buổi tối, viện của Cố Thừa Ngôn đèn đuốc sáng trưng.
Cố Thừa Ngôn không cho phép ta ra ngoài, càng không cho phép ta đi lên tiền viện.
Tứ Nguyệt cứ chạy đi chạy lại bẩm báo với ta rằng:
Cố phu nhân tới, Cố lão gia cũng tới.
Mấy người ca ca bên nhà ngoại của Cố phu nhân tới, ngay cả ông ngoại của Cố Thừa Ngôn cũng đã đến.
Người nhà ngoại của Cố Đại thiếu phu nhân cũng tới luôn rồi.
Không biết phía trước đã nói những gì?
Dù sao thì tối đêm Giao thừa hôm nay, chúng ta vẫn cùng nhau ăn bữa cơm tất niên.
Ai nấy đều trầm mặc, bộ dạng ăn uống không thấy ngon lành gì.
Hai bên má của Cố Đại thiếu phu nhân đỏ ửng sưng tấy, hiển nhiên là bị đ.á.nh, cũng không biết là bị ai đ.á.nh.
Chỉ có Cố Thừa Ngôn là gắp thêm cho ta mấy miếng thức ăn.
Ta khẽ gật đầu, một tiếng cũng không dám phát ra.
Ta cảm giác bữa cơm tất niên này ăn đến mức khiến ta hơi đau dạ dày.
Sau khi ăn xong, ta và Cố Thừa Ngôn định quay về viện.
Cố lão gia bỗng nhiên mở miệng nói:
“Vợ lão Tam.”
“Phụ thân.”
“Ngươi lại đây.”
Ta nhìn nhìn Cố Thừa Ngôn, thấy hắn khẽ gật đầu.
Ta mới cẩn thận từng li từng tí tiến lên phía trước, trái tim run rẩy hỏi:
“Phụ thân có chuyện gì phân phó ạ?”
“Chuyện mấy ngày trước, vi phụ đã điều tra rõ ràng, là đại tẩu ngươi làm sai chuyện. Ta bảo nàng xin lỗi ngươi, việc này coi như lật qua trang mới, ý ngươi thế nào?”
Ý ta thế nào ư?
Đương nhiên là không ra sao cả.
Giống như lời Cố Thừa Ngôn đã nói, nàng ta khinh nhục chỉ mình ta sao?
Nàng ta muốn gián tiếp khinh nhục Cố Thừa Ngôn.
Nếu ta bị nàng ta khống chế, liệu ta có trở nên cẩn thận dè chừng, còn có thể cười nói vô ưu vô lự, bầu bạn bên cạnh Cố Thừa Ngôn một cách tự nhiên được nữa không?
Khẳng định là không rồi.
Chính mình còn sợ chết khiếp, đâu còn tâm trí nào mà lo cho Cố Thừa Ngôn.
Nàng ta là muốn lấy mạng Cố Thừa Ngôn.
Cho nên ta mới không thèm tha thứ đâu.
“Không cần xin lỗi đâu ạ, dù sao nàng ta cũng không phải thực sự biết lỗi, xin lỗi cũng chẳng có ý nghĩa gì. Hơn nữa, con với nàng ta vốn cũng không có quan hệ gì, sau này cũng sẽ không đi lại nhiều, nên không cần phiền nàng ta phải xin lỗi con đâu."
“Phụ thân, con và Tam gia đã bàn kỹ rồi, đầu xuân sẽ dọn ra ngoài ở. Đến lúc đó chúng con sẽ thường xuyên về thăm, ngài và mẫu thân cũng có thể thường xuyên qua chỗ chúng con ở lại vài ngày, thưởng thức hoa cỏ do con chăm sóc.”
“……”
Cố lão gia nghe vậy thì trầm mặc.
Hồi lâu sau ông mới nói:
“Cũng tốt, vậy thì dọn ra ngoài ở đi, chỉ cần ngươi và lão Tam sống tốt là được, cứ thế đi.”
Ta càng không ngờ tới việc Cố lão gia nói sẽ giao bộ đại trạch năm tiến ở phố Nam cho Cố Thừa Ngôn.
Cố Thừa Ngôn lại nói:
“Giao cho Du Vãn đi. Con cũng chẳng sống được mấy năm nữa, miễn cho đến lúc con chết, nàng bị người ta bắt nạt đuổi ra khỏi cửa mà không có nơi nào để nói lý.”
“……”
Sắc mặt Cố lão gia nháy mắt sa sầm xuống.
Cố phu nhân thì vội vàng nói:
“Vậy thì giao cho Du Vãn.”
“Tòa nhà đó rộng lớn, dỡ bỏ mấy cái sân lấy chỗ trồng hoa cỏ thật sự rất tốt.”
Chuyện này ta đã hỏi qua Cố Thừa Ngôn.
Tại sao đột nhiên lại tính toán so đo như vậy?
Cố Thừa Ngôn cười nói:
“Ta mà không tùy hứng một chút, thì lúc này người ngồi khóc chính là ngươi đấy.”
Ta nghĩ đi nghĩ lại thấy cũng đúng.
Nếu không có Cố Thừa Ngôn mạnh mẽ đứng ra chống lưng cho ta, chuyện này không biết sẽ bị đồn đại thành cái dạng gì.
Chuyện này lúc đầu ta chịu ủy khuất, giờ lại có được một tòa nhà lớn, từ đây có thể tự mình làm chủ.
Trồng đủ loại hoa, nuôi mấy loại dược thảo quý, bán đi cũng đủ tiền ăn cơm.
Vậy nên đã có được lợi lộc, ta cũng không đi so đo những thứ khác nữa.
Mùng hai tháng Giêng, Nhị hoàng t.ử phi về nhà mẹ đẻ.
Ta thì nơi nào cũng không đi, cứ ở trong phòng cùng Cố Thừa Ngôn bàn bạc xem đến lúc đó muốn dỡ mấy cái sân ra để trồng hoa cỏ.
💬 Bình luận chương