*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Một giờ đồng hồ sau, bốn người đồng loạt quỳ gối ở Trừng Tâm đường. Tào công công sai người đóng cửa lại, bọn sai vặt ở bên ngoài trông coi, thuận tiện không canh chừng các chủ tử lười biếng nữa. Vương gia mặc dù phạt bốn đứa bé, nhưng nếu thật sự quỳ, Vương gia sẽ rất đau lòng.
Vừa đóng cửa, Chu Phù đã nhảy dựng lên, chỉ vào Từ Nhu Gia mắng: "Đều tại ngươi!"
Từ Nhu Gia không sợ, ngược lại còn cười: "Ngươi tiếp tục mắng ta đi, sáng mai ta tới nói cho cữu cữu, để hắn phạt ngươi thêm một năm cấm túc."
Chu Phù, Chu Tuấn: ...
Đến giờ phút này, Chu Tuấn xem như thấy rõ, cái cháu gái nhỏ của Lục thị này gan lớn lại giảo hoạt, trước mặt các trưởng bối giả bộ điềm đạm đáng yêu làm như ai cũng đang khi dễ nàng, trưởng bối vừa đi, nàng quả thực so muội muội hàng thật giá thật quận chúa còn phách lối hơn.
Bất quá, cô nương càng có thể yêu quý.
"Chớ ồn ào." Chu Tuấn ý vị thâm trường nhìn Từ Nhu Gia, mở miệng ngăn lại muội muội ruột.
Ca ca không giúp nàng, Chu Phù tức giận mà lại không có chỗ xả, căm tức ngồi ở bồ đoàn bên trên.
Chu Tuấn vui vẻ, lệch đầu đùa Từ Nhu Gia:
"A Đào muội muội, hôm nay Nhị ca sai rồi, kỳ thật ta không phải là người xấu, ngươi lần đầu tiên tới kinh thành, chưa từng đi dạo đúng không, hôm nào Nhị biểu ca mang ngươi đi ra ngoài chơi có được hay không?"
Từ Nhu Gia xê dịch gần về bên người Chu Kỳ, không hề lo lắng nói: "Có biểu ca mang ta, không cần ngươi bồi." Chu Kỳ đã sớm nhắm mắt lại.
Chu Tuấn nhìn cái mặt lạnh của hắn, cười ha ha: "Vậy ngươi đợi tới bao giờ chứ, Tứ ca của ngươi không thích nhất là đi ra ngoài, quanh năm suốt tháng ta đều không hề thấy hắn đi ra ngoài chơi."
Từ Nhu Gia sững sờ, Chu Kỳ lại là con người như thế sao?
"Vậy cũng không cần ngươi." Từ Nhu Gia nói với Chu Tuấn.
Chu Tuấn còn muốn nói nữa, Chu Phù bên cạnh rất không vui, thở phì phò nói: "Ca ca ngươi để ý đến nàng làm cái gì?"
Chu Tuấn tranh thủ thời gian xoay qua chỗ khác dỗ muội muội. Trừng Tâm đường rốt cục an tĩnh lại, Từ Nhu Gia đánh giá xung quanh một phen, một đôi mắt hạnh lại nhắm ngay tới Chu Kỳ, liền thấy tư thế quỳ cuả Chu Kỳ đoan chính, lông mi thật dài rủ xuống, lại hài hòa trên gương mặt lạnh của hắn. Gia hỏa này, dáng dấp còn rất tuấn tú .
"Biểu ca, ngươi có đói bụng không?" Từ Nhu Gia đổi thành tư thế ngồi, lần nữa lấy ra cái ví nhỏ của nàng.
Chu Kỳ nhắm mắt lại: "Không đói bụng."
Từ Nhu Gia ầu một tiếng, c*̃ng không khuyên nhiều: "Vậy tự ta ăn."
Sau một lát, Chu Kỳ liền nghe thấy tiếng tiểu cô nương nhai kẹo đường rất nhỏ. Lúc đầu hắn còn không để ý, nhưng thanh âm kia lại gần trong gang tấc, tiếp tục một lúc nữa, lại biến thành một trêu chọc trong bụng.
Chu Kỳ âm thầm nắm tay.
Vô dụng.
Bất đắc dĩ, Chu Kỳ khó mà cầm được nuốt một ngụm nước miếng.
Đáng chết, vừa nãy nàng còn lấy lòng hắn, sao bây giờ nàng lại không hiểu chuyện rồi?
Tác giả có lời muốn nói: Nhiều năm sau
Nhu Gia: Biểu ca ngươi muốn ăn kẹo đường hả? Muốn ăn thì phải nói ra, ngươi không nói ta làm sao biết ngươi muốn ăn nha?
Tứ Gia: Câm miệng.
Nhu Gia: Không được, ta ngậm miệng thì làm sau biết ngươi...
Tứ Gia thấy phiền liền hung ác một tay kéo người vào trong ngực, cúi đầu bắt đầu ăn.
💬 Bình luận chương