Sự thật chứng minh, Tề Nhiên lái xe vô cùng nhanh, mấy lần Lục Khuynh còn tưởng mình bị văng ra khỏi xe rồi ấy chứ, nhưng lần nào cậu cũng ngồi vững vàng trên xe, chờ tới khi hoàn hồn, cậu đã đặt tay lên eo Tề Nhiên.
Cậu lại chẳng muốn thu tay, cậu thật sự sợ nếu giật tay về, một giây sau mình sẽ ngã nhào ra đất rồi trực tiếp hưởng dương mười bảy tuổi.
Ở nơi cậu không nhìn thấy, Tề Nhiên gợi lên một nụ cười nhẹ, dường như cảm giác được sự lo lắng của Lục Khuynh vào lúc này, hắn nghiêng đầu hô: "Yên tâm, không té đâu."
Gió thổi vù vù ngang tai, cứ như đang ở cạnh hiện trường thi công vậy, Lục Khuynh chẳng nghe rõ lắm, siết chặt quần áo của Tề Nhiên, dán sát lên lưng hắn rồi hỏi một câu bên tai: "Cái gì?"
"Không có gì." Tề Nhiên không nhắc lại, chuyên tâm lái xe.
Âm thanh mơ mơ hồ hồ, như bị tầng sương mù bao phủ, tựa như truyền đến từ một nơi rất xa, Lục Khuynh vẫn không nghe rõ, đơn giản chẳng xoắn xuýt nữa, chăm chú vào cảnh vật chợt lóe qua hai bên đường.
Nhóm ông bà ngồi chơi mạt chược trước lối vào cửa hàng, lũ trẻ ăn bánh nướng mua được ở ven đường, chúng tha hồ nhún nhảy làm nũng với ba mẹ, đôi vợ chồng trẻ xách mớ đồ ăn vừa mua, vừa đi vừa cười về nhà...
Hình ảnh cực kỳ ấm áp.
Trước đây cậu thường đạp xe một mình, hoặc cùng một đám người chen chúc trên phương tiện công cộng, đầy mắt đều là tình hình giao thông, chứ chưa thật sự ngắm kỹ cảnh đường phố lúc hoàng hôn.
Đâu nghĩ tới việc bỗng xảy ra khiến người ta cảm thấy bình yên, bình yên như thể bản thân cũng là một phần trong đó, như thể mình sắp về đến nhà, vừa bước vào cửa, ánh đèn vàng ấm áp rọi vào mặt cậu, mẹ đang bày thức ăn lên bàn, còn ba ở bên cạnh bàn ăn hỏi han cậu.
Đáng tiếc sự thật không được như ý, ngôi nhà chỉ bao trùm trong bóng tối, mẹ lại không còn, ba chỉ biết nát rượu.
Chỗ ông ấy muốn đi cũng chỉ là quán bar.
Tiếng gió bên tai nhỏ dần từ lúc nào không hay, chiếc mô tô giảm tốc độ, vững vững vàng vàng dừng trước cửa "Số 9".
Tề Nhiên cởi mũ bảo hiểm xuống xe, lại vô cùng tự nhiên vươn tay giúp Lục Khuynh tháo mũ, mỗi tay ôm một cái, đứng ở ven đường nhìn cậu.
"Đến rồi, xuống thôi."
Lục Khuynh nhanh chóng xuống xe, rồi nói với Tề Nhiên: "Cảm ơn."
"Không có gì."
Lục Khuynh không nói thêm nữa, gật đầu với hắn. Quét mắt về nơi đậu xe không động cơ bên cạnh "Số 9", cậu trông thấy chiếc xe đạp màu đen của mình.
Cậu đi tới, đẩy xe của mình ra, thuần thục leo lên, còn vẫy tay với Tề Nhiên đang đứng bên vệ đường, coi như chào tạm biệt.
Tề Nhiên cũng vẫy tay với cậu.
Lục Khuynh giẫm lên bàn đạp, đi về hướng trường học. Vừa đạp hai cái cậu cảm thấy không đúng lắm, bàn đạp cứng hơn bình thường rất nhiều, còn chưa đi được mấy mét đã bất động.
Hình như bị hỏng cái gì rồi.
Cậu định xuống xe kiểm tra lại thấy Tề Nhiên ngồi xổm xuống bên cạnh, nhìn cậu chỉ vào lốp xe, bảo: "Xì bánh xe rồi, chắc do hôm qua em đạp tới bị cán đinh."
Lục Khuynh nhíu mày, cũng không kinh ngạc mấy. Từ khi còn học cấp hai, mỗi ngày cậu đều đi bằng chiếc xe đạp này, dùng đến bây giờ, thân xe đen nhánh phát sáng mất đi vẻ bóng loáng vốn có, lớp sắt lộ bên ngoài cũng vì phơi nắng phơi gió nên có phần hoen gỉ. Đương dây xích ma sát đôi khi còn phát ra tiếng kêu "Cành cạch, cành cạch", cũng thường bởi vì không đủ dầu bôi trơn mà mất sức đạp xe. Nhưng chỉ cần chiếc xe không hư hỏng gì nhiều thì cậu đâu nỡ lòng đổi nó, cậu thà tiết kiệm tiền còn hơn.
"Ừm... Lát nữa tôi sẽ đưa xe đi sửa." Lục Khuynh nói.
Tề Nhiên không trả lời ngay, hắn quan sát chiếc xe đạp có thể gọi là cũ nát, sau một hồi suy nghĩ nói, "Nếu không tôi giúp em mang nó đến cửa hàng sửa nhé, chắc nhóc con như em không quen lắm nhỉ, vài ông chủ có thể lừa bịp đó."
"Không cần." Lục Khuynh từ chối mà chẳng thèm nghĩ ngợi, cậu không muốn dính líu gì đến Tề Nhiên nữa, "Không cần làm phiền anh."
Tề Nhiên nhoẻn miệng cười, bạn nhỏ thật sự rất không thích gây rắc rối cho người khác, "Đâu tính là phiền, tôi vốn định mang chiếc mô tô đi thay kính chiếu hậu luôn, cũng tiện đường mà."
Hắn nhìn cậu thiếu niên đang lộ vẻ mặt khó xử: "Em thêm WeChat của tôi đi, đến lúc đó chuyển tiền thẳng qua là được."
Nói xong liền móc di động ra.
"Đúng rồi." Tề Nhiên đột nhiên nhớ tới cái gì đó, "Các bạn nhỏ như em có phải đều dùng QQ?... Vậy không thì đưa điện thoại của em cho tôi?"
"Tôi có WeChat." Nói đến mức độ này rồi, Lục Khuynh cũng chẳng tiện từ chối nữa, lấy điện thoại di động ra, quét mã QR của Tề Nhiên rồi thêm bạn tốt. Suy nghĩ một hồi lại bỏ thêm câu, "Anh có thể gọi cho tôi qua WeChat."
Tề Nhiên không nhịn được bật cười.
Bạn nhỏ sao có thể đáng yêu như vậy, rõ ràng đều là câu chữ bình thường, nhưng qua miệng Lục Khuynh, lời nói vô cùng nghiêm túc ấy khiến người ta cảm thấy cậu nói thế nào cũng đáng yêu tất.
Vì vậy, hắn vươn tay về phía Lục Khuynh, "Đưa điện thoại cho tôi."
Mặc dù cậu hơi ngờ vực nhưng vẫn chuyển điện thoại đến tay hắn.
Chỉ thấy Tề Nhiên ấn trên điện thoại vài cái, trong túi áo đối phương liền truyền đến tiếng rung, hắn lại ấn thêm mấy lần rồi mới trả điện thoại cho cậu.
Lục Khuynh xem thử, ở số liên lạc của mình có thêm một người, cậu có loại ảo giác mình có thể ỷ lại vào đối phương.
Chẳng chờ cậu nghĩ thêm, Tề Nhiên đã bưng hai đĩa cơm chiên trứng đến trước mặt cậu, rồi đi tới quầy rượu rót hai ly nước, mỗi người một ly.
Mùi thơm xông vào khoang mũi, tuy trước mặt là hai đĩa cơm chiên trứng nhưng ngoài trứng còn cho thêm thịt xông khói và cà rốt xắt hạt lựu, trang trí thêm vài cọng hành thái nhỏ, cơm tẻ hạt nào ra hạt nấy, sắc vàng rực rỡ, khiến người ta muốn há to miệng ăn ngay.
Tề Nhiên bật đèn quầy bar, cơm chiên trứng tỏa sáng dưới ánh đèn, vô cớ để cậu cảm nhận chút ấm áp.
Cảnh tượng này lại khiến Lục Khuynh nhớ tới nhà, mẹ đang bưng thức ăn lên bàn, ba ở bên cạnh hỏi thăm cậu.
Đúng lúc này, dạ dày vốn chẳng có phản ứng gì bỗng nhiên bị đánh thức, Lục Khuynh dường như nghe thấy tiếng bụng mình kêu réo.
💬 Bình luận chương