Lần cuối cùng Trâu Dương được người ta cõng trên lưng là ở hội thao vui nhộn hồi cấp hai, khi đó Lưu Văn Thuỵ hoàn toàn không đủ sức cõng hắn mà vẫn khăng khăng đòi cõng đi chọc bóng bay.
Toàn bộ quá trình thảm hại vô cùng, lúc đầu tay cậu ta còn có thể bám được vào hõm sau đầu gối Trâu Dương, đến về sau thì chỉ có thể nắm lấy quần hắn, hoàn toàn nhờ Trâu Dương tự vòng tay siết chặt lấy cổ đối phương, còn phải tự co chân lên.
Thuần túy là luyện cơ trung tâm.
Dĩ nhiên, lấy một Lưu Văn Thuỵ gà mờ cấp hai ra so với một Phàn Quân – huấn luyện viên võ quán 24 tuổi – thì rõ ràng không công bằng, nhưng cảm giác nằm trên lưng Phàn Quân lại hoàn toàn khác.
Ngoài việc không cần dùng tay siết cổ, không cần dùng sức lõi để giữ, có thể hoàn toàn thả lỏng ra ngoài...
Nói thẳng thì, so với cảm giác hôm nọ ôm lấy Phàn Quân, cảm giác này lại càng khác biệt.
So với ôm, kiểu nằm phục trên lưng người khác thế này, đôi chân có hơi ấm bàn tay Phàn Quân áp vào, thân thể ở một mức độ nào đó bị động mà dán chặt vào, lại đột nhiên sinh ra một thứ cảm giác an toàn mơ hồ, khó mà gọi tên.
Thậm chí còn có ảo giác rằng lưng Phàn Quân có thể cảm nhận được nhịp tim hắn.
Vì sao lại đột nhiên có cái cảm giác vô lý đến mức này, Trâu Dương thật sự nghĩ mãi không hiểu nổi.
May mà điện thoại vang lên, chắc là tin nhắn từ quán ăn riêng gửi đến.
Hắn vội lấy điện thoại ra, mà lúc này, trong tư thế thế này, hắn chỉ có thể vòng cánh tay qua vai Phàn Quân để nhắn tin.
"...Che mất tầm nhìn rồi." Phàn Quân nói.
Trâu Dương lập tức rụt chiếc điện thoại đang giơ trước mắt anh sang một bên, nhanh chóng trả lời tin nhắn.
Hắn dặn quán giữ lại cho một phòng riêng kín đáo nhất ở góc, có tầm nhìn đẹp nhất, lại yên tĩnh.
Thực đơn hôm nay cũng khá ổn, toàn là những món hắn thích ăn.
"Anh xem thực đơn đi." Trâu Dương mở menu, giơ điện thoại ngay trước mặt Phàn Quân.
"...Không nhìn rõ." Phàn Quân nói, "Điện thoại của cậu sắp dí thẳng vào mắt tôi rồi."
"Xin lỗi." Trâu Dương bật cười.
"Thực đơn không phải cố định sao, xem hay không cũng như nhau mà?" Phàn Quân hỏi.
"Có một hai món có thể đổi được, ví dụ như dị ứng hải sản, hoặc không ăn được rau mùi gì đó, thì có thể đổi sang món khác." Trâu Dương nói.
"Cái gì tôi cũng ăn, không dị ứng gì." Phàn Quân nói.
"Ừ." Trâu Dương đặt tay lên vai anh, vừa nhìn menu vừa nói: "Để tôi xem uống gì thì hơn..."
Phàn Quân bỗng nghiêng đầu, cọ mặt vào vai mình.
"Đổ mồ hôi à?" Trâu Dương lập tức hỏi.
"...Ngứa." Phàn Quân nói.
Trâu Dương nhìn mặt anh, một lúc sau mới phản ứng lại, thì ra nãy giờ hắn vẫn dí sát miệng ngay bên tai Phàn Quân để nói chuyện.
Cũng chính giây phút này, hắn mới nhận ra bản thân vẫn luôn ngửi thấy trên người Phàn Quân có mùi cỏ xanh mát lành.
Trong khoảnh khắc bỗng trở nên ngượng ngùng, chẳng biết nên tiếp lời thế nào...
Phàn Quân cũng không lên tiếng nữa, cúi đầu nhìn con đường dưới chân, bất ngờ bước đi hết sức tập trung.
Nhưng lúc ra khỏi cổng bệnh viện lại lỡ làm chân bó bột của Trâu Dương đụng vào cột cửa.
Anh dừng khựng lại, giữ lấy chân hắn nhấc lên, muốn xem tình trạng thạch cao.
"Ê ê ê, không sao đâu," Trâu Dương vỗ vai anh, "anh nhấc cao thêm tí nữa là bẻ luôn cả hông tôi đấy."
"Vậy cậu..." Phàn Quân nhanh chóng đặt chân hắn về vị trí cũ, tiếp tục đi ra ngoài, "độ dẻo hơi kém đó."
"Đâu phải tại...do cứ mãi không đặt được lịch học đó." Trâu Dương nói.
Phàn Quân im lặng.
Trong lòng Trâu Dương khẽ thở dài.
Mấy người bọn họ ra tới cửa bệnh viện, Phàn Quân đặt Trâu Dương xuống, hắn chống tay vào vai anh, cả nhóm xếp hàng ngang nhìn dòng xe cộ và người qua lại trên phố.
Đứng một lúc khá lâu, Phàn Quân mới hỏi: "Chúng ta đang làm gì ở đây vậy?"
"Đợi xe." Lưu Văn Thuỵ nói.
"Ai..." Trâu Dương đảo mắt nhìn quanh, "gọi xe rồi?"
"Giờ thì là tao." Lý Tri Việt thở dài, lấy điện thoại ra bắt đầu đặt xe.
"Vcl," Trương Truyền Long cảm thán, "nếu không phải anh Phàn hỏi, chắc chúng ta đứng đây đến sáng mai luôn."
"Chỉ có mình mày thôi." Trâu Dương cũng rút điện thoại ra, "Ba đứa tụi mày một xe, tao với Phàn Quân một xe."
"Nhà hàng Thảo Nguyên phải không?" Lý Tri Việt hỏi, "sao tìm không ra nhỉ."
"Là Cỏ Bên Nhỏ!" Lưu Văn Thuỵ nói, "cái đầu mày mà cũng dám đi thi cấp bốn..."
"Thi thì cũng thi rồi, điểm chắc chắn cao hơn mày đó." Lý Tri Việt đáp.
"Chẳng phải tao đã nói chuyện thi xong thì coi như xong, đừng có nhắc lại nữa sao!" Trương Truyền Long chen vào, "chẳng có tí ăn ý nào cả..."
Phàn Quân mỉm cười nghe họ đấu khẩu, tuy đa phần không chen lời vào được, nhưng cái không khí thoải mái dễ chịu ấy, anh rất thích.
Niềm vui và sự thảnh thơi vốn dĩ nên có.
Anh liếc nhìn Trâu Dương.
Đúng lúc đó, ánh mắt Trâu Dương từ mặt anh rút về màn hình điện thoại: "Còn năm trăm mét nữa."
"Ừ." Phàn Quân đáp khẽ.
Xe của Lý Tri Việt đến trước, ba người kia đi rồi, Trâu Dương dán mắt vào điện thoại, có phần mải mê quá mức.
"Hôm nay thi cử thuận lợi chứ?" Phàn Quân hỏi.
"Cũng tạm, chắc chắn đậu," Trâu Dương nói, "chỉ không biết được bao nhiêu điểm thôi, mà cũng chẳng sao."
"Chân cậu thế này," Phàn Quân nói, "không báo cho chị San được à?"
"Bà ấy nửa tháng nay chưa về nhà rồi," Trâu Dương nói, "báo hay không cũng vậy, dạo này bà ấy còn đang khổ sở chuyện với bạn trai, tôi không muốn làm phiền thêm."
Tâm trạng vốn đang khá ổn, nhưng vì bố hắn xuất hiện mà lại chùng xuống.
Ngay cả khi ngồi trên xe nhận được tin nhắn chuyển khoản cũng không làm hắn thấy phấn chấn hơn.
"Bố cậu lúc đi có nói buổi chiều còn hẹn với người khác." Phàn Quân nói.
"Ai mà biết, cơ bản đấy là câu cửa miệng của ông ta." Trâu Dương dựa vào cửa xe, cái chân trái bó bột duỗi thẳng đến ngay trước mặt Phàn Quân.
Anh còn định nói thêm, nhưng thật sự chẳng có gì hay để nói, ấn tượng của anh về bố Trâu Dương không tốt, cũng chẳng muốn thay ông ta biện hộ.
"Nói thì là muốn chào hỏi chủ nhiệm khoa, muốn gọi bác sĩ chính đến hỏi tình hình," Trâu Dương nói, "thật ra cũng chỉ là nói suông thôi, chỉ chờ tôi đáp 'không cần không cần', nếu tôi không nói, thì lát sau ông ta cũng coi như chưa từng nói qua..."
Phàn Quân liếc nhìn hắn, định vỗ vai an ủi, nhưng Trâu Dương ngả người vào cửa kính, cách anh hơi xa, nên anh chỉ khẽ vỗ nhẹ lên chân hắn.
Khi chuẩn bị rút tay lại, Trâu Dương bất ngờ nắm chặt lấy tay anh, dùng sức rất mạnh.
Chỉ nhìn tay thì không thấy rõ, nhưng sức bóp của học viên này quả thật kinh người.
Bàn tay Trâu Dương khẽ run, chẳng rõ vốn dĩ đã run, hay vì gồng sức mà run.
"Nhưng với Trâu Thiên Thuỵ thì ông ta không bao giờ nói suông, con bé chỉ cảm mạo thôi cũng được ông ta sắp xếp quen biết lo liệu." Trâu Dương nhìn anh, giọng thấp hẳn, chắc không muốn để tài xế nghe thấy, "đừng hỏi tôi sao biết."
Phàn Quân nhìn hắn, tuy Trâu Dương ngồi bên phải, nhưng với âm lượng này, tài xế còn đang nghe truyện audio, anh buộc phải dựa vào khẩu hình của hắn.
Anh không hỏi tại sao, vì đoán được, hơn nữa cũng cảm giác Trâu Dương lúc này sẽ tự nói ra.
"Tôi biết mấy chuyện này là lúc kéo Lưu Văn Thuỵ theo, đi tao gọi xe."
Một đám sang bên cạnh chọc chó, Phàn Quân mới ngồi xuống ghế nằm cạnh Trâu Dương, khẽ nói: "Trước tiên đi..."
Anh nhìn vào định vị trên điện thoại mình, đó là điểm xuất phát chuyến xe lúc sáng: "cái chỗ gì mà trung tâm điện tử đó."
"Hả?" Trâu Dương ngẩn ra, ghé sát qua nhìn một cái, "đến đó làm gì?"
"Tôi lấy xe." Phàn Quân vốn không định nói, nhưng nếu về thẳng Nam Châu Bình thì anh cũng không chắc mình còn muốn một mình đi xa thế để lấy xe nữa.
Trâu Dương nhìn anh, hồi lâu không nói gì, cuối cùng mới gật đầu.
Xe của Phàn Quân đậu ngay ngã tư, trong một dãy xe điện có thể nhìn thấy ngay, chiếc xe kiểu dáng cơ giáp mới toanh.
"Cậu nên để xe đó chở thẳng cậu về nhà là được." Phàn Quân nhìn chiếc xe kia chạy đi.
"Tôi lái cái xe này của anh, đưa anh về trước." Trâu Dương vừa nói vừa đưa tay ra: "Chìa khóa."
Phàn Quân không nói gì.
"Tôi sợ anh đi nửa đường lại vứt xe đấy." Trâu Dương nói.
Phàn Quân ngẩn người một lúc mới bật cười: "Thật ra... cũng không còn vấn đề gì nữa, tôi cũng không phải lúc nào cũng thế... chỉ là có chút... mới bảo cậu đi cùng."
Trâu Dương không đáp, tay vẫn đưa ra.
Phàn Quân lấy chìa khóa từ trong túi ra, đặt vào tay hắn.
Trâu Dương vừa định xoay người lên xe, thì một cô gái từ phía sau bên phải Phàn Quân chạy tới, vừa chạy vừa nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào mặt anh.
Trâu Dương định nhắc thì cô gái kia đã gọi: "Phàn Quân!"
Phàn Quân khựng lại gần hai giây mới quay đầu.
"Đúng là cậu rồi!" Cô gái cười bước đến, còn vỗ nhẹ một cái vào tay anh, "không nhận ra tôi sao?"
Động tác này, hẳn là người rất quen thuộc.
Phàn Quân nhìn cô, không nói gì, cũng không có biểu cảm gì đặc biệt.
Nhưng có thể thấy, anh cũng không quá căng thẳng.
"Tôi là Tôn Tịnh đây!" Cô gái ghé sát tai phải của anh nói một câu, "thật sự không nhớ sao?"
"Nhớ chứ." Phàn Quân mỉm cười, "cậu... thay đổi nhiều quá."
Anh cười rồi.
Nụ cười trông cũng tự nhiên.
Quả nhiên là người quen.
Phàn Quân ra ngoài Nam Châu Bình còn có người quen? Lại còn là một cô gái?
"Cậu thì chẳng thay đổi mấy, ngoài việc so với hồi cấp ba thì cao thêm rồi..." Tôn Tịnh lùi lại một bước, đánh giá anh một lượt, "vẫn ngầu như vậy."
Phàn Quân mỉm cười: "Cậu sao lại... ở đây?"
Trông có vẻ tinh thần cũng ổn, còn có thể cười.
Trâu Dương khập khiễng đến bên xe của Phàn Quân, leo lên.
"Tôi làm việc bên kia..." Tôn Tịnh chỉ sang tòa nhà đối diện bên đường, có lẽ lúc này mới từ niềm vui gặp lại bạn cũ tỉnh ra, mới nhìn thấy Trâu Dương bên cạnh, "người này là bạn cậu hả?"
Trâu Dương không quay đầu, chỉ nhìn chằm chằm bảng điều khiển.
"Bạn tôi." Phàn Quân nói.
"Cũng là..." Tôn Tịnh nói dở rồi ngừng lại.
Đúng vậy, cũng là khiếm thính.
"Tụi tôi còn có việc," Phàn Quân đi qua, "ừm..."
"Được, vậy các cậu đi đi, bye bye!" Tôn Tịnh vừa đi về phía trước vừa vẫy tay, "có thời gian thì liên lạc nhé, thỉnh thoảng cũng vào nhóm chat một chút đi."
"Ừ." Phàn Quân khẽ đáp, rồi đỡ vai Trâu Dương giúp hắn leo lên ghế sau.
Trâu Dương vừa vào xe đã ngồi khá lùi, lúc này để lại cho anh chỗ ngồi khá hẹp.
Anh khẽ đẩy Trâu Dương, nhưng hắn không nhúc nhích.
"Hay tôi chạy theo sau vậy." Phàn Quân nói.
Trâu Dương lúc này mới nhích lên một chút.
"Bạn học cấp ba của tôi," Phàn Quân nói, "trước đây nhà ở phố đông của Bắc Tiểu Nhai."
"Ồ." Trâu Dương đáp khẽ một tiếng.
💬 Bình luận chương